Đến
Bộ tư lệnh mặt trận việc đầu tiên mà chính ủy Võ làm là hỏi tin tức của mấy anh
em trợ lý đi cùng quyền tư lệnh Đào. Ông thở phảo nhẹ nhõm khi biết không ai
vệc gì vì lúc ấy họ đang ở hầm khác, tất cả vẫn đang ở lại sở chỉ huy dự bị của
chiến dịch để chuẩn bị cho trận đánh tiếp theo.
Tư lệnh quân tình nguyện đón chính ủy Võ
bằng vẻ mặt hơi buồn, ông ngậm ngùi:
- Thật không may! Trận đánh vừa mới
bắt đầu được vài phút thì sở chỉ huy đã bị trúng bom. Cả hầm hy sinh và bị
thương gần hết. May là anh Đào và anh Hữu chỉ bị thương. Đêm nay máy bay trực
thăng ở bên nhà sẽ sang đón các anh ấy về 108 điều trị, không biết có kịp
không?- Ông chuyển sang giọng vỗ về- Thôi anh ạ! Chiến tranh mà, bom đạn nó có
tránh ai đâu. Từ hôm nay anh sẽ thay anh Đào làm đại diện xe tăng tại sở chỉ
huy chiến dịch. Rất mong anh động viên bộ đội phát huy kết quả thắng lợi trận
đánh vừa qua để hoàn thành mục tiêu của chiến dịch.
Chính ủy Võ vội trả lời:
- Anh cứ yên tâm! Về ý định sử dụng xe
tăng của 195 trong chiến dịch này anh Đào đã phổ biến cho tôi từ trước nên tôi
đã nắm chắc rồi, chúng tôi sẽ dựa vào đó và căn cứ tình hình thực tế để thực
hiện.
Tư lệnh quân tình nguyện gật đầu:
- Vì bọn địch đang hoang mang sau khi
ta giải phóng Noọng Pẹt nên chúng tôi dự định nổ súng tiến công Cánh Đồng Chum
chậm nhất là đêm 17 rạng sáng 18 tháng Hai. Vì vậy đề nghị anh thu xếp để xuống
sở chỉ huy chiến dịch ngay. Tôi sẽ cho người dẫn đường.
Chính ủy Võ đứng dạy:
- Vậy tôi xin phép về để chuẩn bị lên
đường.
Mặc dù là một cán bộ chính trị nhưng
Võ đã được đào tạo rất cơ bản về xe tăng tại nước ngoài nên công việc chỉ huy
xe tăng chiến đấu cũng không quá xa lạ đối với anh. Đã đi theo cùng đơn vị từ
bên nhà sang đến đây nên anh biết tình hình tư tưởng, ý chí quyết tâm của bộ
đội cũng như tình trạng kỹ thuật của trang bị rất tốt. Điều duy nhất làm anh lo
lắng nhất bây giờ là việc trinh sát nắm địa hình và địch của các đơn vị còn khá
sơ sài, chủ yếu là trên bản đồ và quan sát từ xa. Mà ở đây chiều sâu phòng ngự
của địch khá lớn nên chắc chắn quá trình tiến công vào trung tâm sẽ gặp nhiều
khó khăn. Vừa đi anh vừa tính toán những giải pháp tốt nhất để khắc phục tình
trạng trên nên cảm thấy quãng đường đến sở chỉ huy chiến dịch dường như rất
ngắn.
Sở chỉ huy chiến dịch lần này được đặt
trong một hang núi gần Bản Ang, nơi có nhiều chum đá nhất ở đây. Hình như hang
núi này là nơi người bản địa ở đây dùng để tiến hành các nghi lễ trước khi mai
táng người chết nên còn khá nhiều những di vật liên quan đến tế lễ và xương
người. Vốn là người không mê tín nhưng chính ủy Võ vẫn lầm rầm:
- Cầu mong linh hồn các bậc tiền nhân
phù hộ độ trì cho con cháu nhanh đánh đuổi hết bọn xâm lược và phản động ra
khỏi đất nước này.
Được tin chính ủy Võ thay quyền tư
lệnh Đào đã có mặt tại sở chỉ huy mấy trợ lý vội đến gặp, mấy anh em tay bắt
mặt mừng. Chính ủy Võ bắt tay từng người rồi thân mật:
- Thôi, các cậu ạ! Trong cái rủi có
cái may, mấy anh em cậu không ai việc gì là tốt rồi, còn anh Đào cũng chỉ bị
thương. Đêm nay máy bay sẽ sang đón anh ấy về bên nhà điều trị, các cậu cứ yên
tâm.
Trợ lý Phùng vẫn băn khoăn:
- Lúc thủ trưởng Đào bị tôi thấy nặng
lắm, cả một nửa người bên trái từ đầu xuống đến chân bê bết máu
Võ vội trấn an:
-
Trước khi xuống đây tớ đã kịp vào bệnh viện dã chiến thăm anh ấy, cũng không
nặng lắm đâu, chắc sẽ qua khỏi thôi- Võ giấu biệt tình trạng rất xấu của quyền
tư lệnh Đào.
Tư lệnh chiến dịch cho người xuống mời
Võ đến gặp. Vừa gặp nhau anh đã thông báo rất ngắn gọn:
- Trên đã quyết định 2 giờ sáng mai ta
sẽ nổ súng. Rất may là anh đã đến kịp.
Võ bắt tay người đồng đội mới, anh gật
đầu:
- Đồng chí tư lệnh mặt trận đã cho tôi
biết rồi. Bên tôi anh em cũng đã sẵn sàng, chỉ chờ lệnh của chiến dịch mà thôi.
Tuy nhiên trận đánh đã không diễn ra
theo đúng kế hoạch. Khi xe tăng đang cơ động theo đường số Bảy thì vẫn còn giữ
được liên lạc với sở chỉ huy. Qua làn sóng điện Võ biết đại đội 1 đang bị máy
bay địch đánh phá ngăn chặn quyết liệt song vẫn vừa dùng 12 ly 7 bắn máy bay
vừa cơ động đến vị trí điều chỉnh. Nhưng rồi từ đó trở đi thì trong tai nghe
chiếc đài 2 oát không còn nghe thấy gì ngoài những tiếng rào rào, xẹt xẹt. Áp
chặt cái tổ hợp vào tai Võ hy vọng sẽ nghe được một cái gì đó ngoài những tiếng
rào nhưng vô vọng, lòng anh nóng như lửa đốt. Các trợ lý bên cạnh cũng vậy, tất
cả nín lặng dõi theo từng thay đổi nhỏ trên gương mặt người chỉ huy. Nhìn đồng
hồ đã gần đến giờ nổ súng Võ lắc đầu:
- Vẫn không có tín hiệu gì cả! Chẳng
lẽ lại bị... – Anh bỏ dở câu nói.
Trợ lý Phùng phán đoán:
- Lần cuối cùng nghe thấy tín hiệu là
lúc đại đội đã gần đến vị trí điều chỉnh rồi. Chỗ đó hơi thấp so với xung quanh
nên khá an toàn, nhưng có lẽ vì thấp quá nên rơi vào vùng chết, sóng cực ngắn
không liên lạc được. Thủ trưởng cứ bình tĩnh đợi xem thế nào!
Đã quá giờ nổ súng theo hiệp đồng mà
vẫn không thấy động tĩnh gì. Sở chỉ huy cũng không liên lạc được với trung đoàn
bộ binh trên hướng chủ yếu, chắc là đường dây hữu tuyến đã bị máy bay địch đánh
đứt. Bây giờ chỉ còn trông vào hiệp đồng của các đơn vị mà thôi. Tất cả hầu như
bất lực!
2 giờ 35 phút, một loạt tiếng nổ dậy
lên ở trung tâm Cánh Đồng Chum. Có vẻ như pháo binh mặt trận đang bắn chuẩn bị.
Không khí sở chỉ huy chiến dịch sôi động hẳn lên. Tuy nhiên liên lạc với các
hướng đều vẫn chưa khôi phục được.
Võ vẫn áp chặt tổ hợp vào tai, mắt anh
bỗng sáng rực lên:
- Thấy tín hiệu rồi! Đại đội 1 đã bắt
đầu xung phong.
Cả sở chỉ huy xúm lại bên chiếc đài 2
oát. Chính ủy Võ hét vào tổ hợp:
- Sở chỉ huy gọi 01! Báo cáo tình hình
cụ thể về ngay!
Từ trong tai nghe của tổ hợp vang lên
những tiếng nói bập bõm, rời rạc:
- 01 báo cáo! Trên đường cơ động...
bị... đánh cháy ... xe. Còn 4 xe...- Tiếng nói bỗng tắt lịm đi.
Chính ủy Võ vẫn áp cái tổ hợp vào tai,
miệng thông báo cho mọi người:
- “Xê Một” báo cáo trên đường cơ động
bị máy bay đánh cháy 2 xe, còn 4 xe nhưng lại “tịt ngóp” rồi.
Mấy anh em lại nghển cổ nhìn ra ngoài.
Từ khu vực sân bay vang lên đủ loại tiếng nổ, chủ yếu là tiếng súng bộ binh của
địch. Nhưng trong cái mớ âm thanh hỗn độn ấy vẫn nghe vang lên tiếng pháo 76 ly
trầm đục và những loạt trọng liên 12 ly 7 đanh chắc. Phùng đoán:
- “Xê Một” đang đánh vào sân bay rồi.
Các anh có nghe tiếng pháo và 12 ly 7 không?
Bỗng trong tai nghe lại vang lên tiếng
nói gấp gáp của chính trị viên đại đội Nguyễn Huy Cậy, trưởng xe 514:
- 14 báo cáo sở chỉ huy! 3 xe đã bị
mìn ở ngoài hàng rào, còn một mình 14 đã vào trong cứ điểm. Xin chỉ thị!
Trong lòng chính ủy Võ rối như tơ vò:
chỉ còn một xe của chính trị viên phải đối mặt với một lực lượng địch lớn gấp
nhiều lần, lệnh cho anh em đánh tiếp thì cầm chắc đến chín phần hy sinh, chỉ
còn một phần sống. Nhưng không đánh nữa thì sẽ không hoàn thành nhiệm vụ. Võ
bóp công tắc phát hỏi lại:
- Sở chỉ huy gọi 14! Có bắt được liên
lạc với bộ binh không? Có những ai đi cùng 14?
Tai nghe lặng đi một lát rồi lại vang
lên tiếng của chính trị viên Cậy:
- 14 báo cáo! Không bắt được liên lạc
với bộ binh. Trên xe hiện có 4 chiến sĩ công binh và 1 chiến sĩ Pa- thét Lào. Vũ khí
tốt, đạn còn nhiều, có thể tiếp tục chiến đấu được! Báo cáo hết!
Võ đứng lặng đi suy nghĩ. Chợt nhớ đến
trận Tà Mây chỉ có một xe 555 vào được cứ điểm mà cũng làm địch hoảng sợ phải
bỏ chạy anh đi đến một quyết định táo bạo:
- Sở chỉ huy gọi 14! Tiếp tục chiến
đấu. Phát huy cả hỏa lực và xung lực để diệt địch! Nhận đủ trả lời!
Từ trong tai nghe vang lên giọng Cậy
nhanh và dứt khoát:
- 14 nhận đủ!
Những tiếng nổ của pháo 76 ly và trọng
liên 12 ly 7 lại vang lên từng chặp. Tiếng súng các loại của địch bắn trả điên
cuồng. Trên trời một tốp máy bay lại xuất hiện, chúng tung ra hai quả pháo sáng
và liên tục nhào xuống cắt bom, bắn đại liên. Trận chiến đấu kéo dài cho đến
gần sáng, chợt trong tai nghe tổ hợp lại vang lên tiếng nói nhưng không phải
tiếng chính trị viên Cậy:
- Báo cáo! Xe trúng đạn, chính trị
viên Cậy bị thương. Địch đã bỏ chạy gần hết! Xin chỉ thị!
Chính ủy Võ bóp công tắc phát hối hả:
- Sở chỉ huy gọi 14! Xe còn chạy được
không? Đạn còn không? Đồng chí là ai?
Tiếng trả lời:
- 14 báo cáo! Xe pháo còn tốt, đạn còn
hơn chục viên, tôi là Thản kỹ thuật viên đại đội. Bọn địch đang hoảng loạn, xin
phép cho chúng tôi tiếp tục truy kích!
Võ hơi bối rối: chỉ còn một xe, đạn
gần hết, trưởng xe lại bị thương, đánh nữa sẽ hết sức nguy hiểm. Nhưng đây cũng
là một thời cơ hiếm có, bỏ qua chưa biết đến khi nào mới lặp lại. Anh kiên
quyết:
- Sở chỉ huy gọi 14! Tiếp tục truy
kích địch! Nhận đủ trả lời!
Từ tai nghe tổ hợp vang lên:
- 14 nhận đủ!
Lại những tiếng nổ loạn xạ vọng về.
Một lúc sau tiếng Thản vang lên trong tổ hợp:
- 14 báo cáo! Địch đã rút chạy hết
khỏi khu trung tâm! Xin chỉ thị!
Võ mừng rỡ. Ngay lập tức anh hét vào
ống nói:
- 14 rời khỏi trận địa về Bản Len! Chú
ý ngụy trang tránh máy bay địch. Nhận đủ trả lời!
Tiếng trả lời vọng về rất nhanh:
- 14 nhận đủ!
Võ dứt cái tổ hợp ra khỏi đầu, anh thở
ra một hơi dài. Trong sở chỉ huy mọi người cùng thở phào nhẹ nhõm.
Diễn biến tiếp theo của trận đánh thật
không ai ngờ tới: ngay sáng hôm sau hàng đoàn máy bay lên thẳng kéo tới bốc hết
tàn quân bay thẳng về Long Chẹng. Cánh Đồng Chum được giải phóng hết sức bất
ngờ. Có lẽ chúng sợ quân ta sẽ mở đợt tiến công tiếp theo ngay đêm đó nên rút
trước là hơn. Tư lệnh chiến dịch bắt tay Võ:
- Xin cảm ơn các anh! Tôi thật không
ngờ chỉ một cái xe tăng mà làm cho địch hoảng sợ đến vậy.
Võ gật gật đầu nhưng không nói gì. Anh
biết rằng lúc này mà mở miệng nhất định anh sẽ không dừng lại được: bộ binh của
các anh ở đâu mà để xe tăng chúng tôi đơn độc chiến đấu? Còn công binh ở đâu mà
không dò gỡ mìn để đến nỗi ba xe tăng bị hỏng ngay ngoài hàng rào? v.v... và
v.v....
Câu hỏi đó còn trở đi trở lại mãi
trong đầu Võ. Như vậy vấn đề hiệp đồng chiến đấu giữa bộ binh, công binh với xe
tăng vẫn còn là một vấn đề nan giải. Tuy nhiên trận đánh này cũng chứng tỏ một
điều: xe tăng nếu được tăng cường một lực lượng thích hợp đi cùng thì hoàn toàn
có thể độc lập tác chiến được.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét