Thứ Tư, 30 tháng 8, 2017

BÚT KÝ LÍNH TĂNG- HÀNH TRÌNH ĐẾN DINH ĐỘC LẬP- 20



Đầu giờ chiều Thận bảo Đạt đi gọi các cán bộ lên hội ý. Cuộc hội ý chớp nhoáng diễn ra ngay bên vệ đường cách chỗ Tình hy sinh chỉ mấy bước chân, anh đi thẳng vào vấn đề:
- Chỉ trong hai ngày vừa qua chúng ta đã mất hai đồng chí, nghiêm khắc kiểm điểm lại tôi cho rằng chúng ta đã có phần chủ quan trước khi cơ động sang đường 12 này. Có một đặc điểm mà tôi xin nhắc lại là đại đội ta đa phần là trẻ, hầu hết mới lần đầu tiên vào chiến trường cho nên sẽ có nhiều cái rất bỡ ngỡ. Vì vậy như đồng chí Trác tiểu đoàn trưởng đã nói hôm trước là với trách nhiệm và kinh nghiệm của mình chúng ta phải hướng dẫn cho anh em từ những cái nhỏ nhất trở đi. Đã đành rằng không ai học hết chữ ngờ, không ai lường hết được những tình huống sẽ xảy ra để tìm cách đối phó trước nhưng nếu ta dự kiến trước được càng nhiều sẽ càng tốt. Tôi đề nghị từ nay các trung đội trưởng cần quản lý bộ đội chặt chẽ hơn, trước khi giao nhiệm vụ làm bất cứ việc gì cũng phải quán triệt, nhắc nhở để anh em thận trọng hơn. Tuổi trẻ thường vô tư, nhiều khi chủ quan, bốc đồng nên chính chúng ta chứ không còn ai khác phải làm cái tay lái, cái phanh cho anh em.
Đến lượt chính trị viên Đán:
- Những vấn đề đồng chí Thận nêu tôi hoàn toàn nhất trí, anh em chiến sĩ trong đại đội ta nhìn chung mới trên dưới hai mươi tuổi, hầu hết vừa rời ghế trường phổ thông hoặc giảng đường đại học để vào bộ đội. Tri thức thì họ có nhưng kinh nghiệm chiến trường thì rất nghèo nàn, nếu cứ để thực tiễn dậy họ thì chúng ta sẽ còn phải trả giá đắt. Vì vậy tôi đề nghị chúng ta cần nêu cao trách nhiệm người cán bộ, đảng viên trong công tác quản lý, chỉ huy bộ đội, cố gắng đến mức cao nhất để hạn chế đến mức tối thiểu sự hy sinh của đồng đội chúng ta cũng như bản thân chúng ta.
Mọi người trao đổi thêm với nhau một số tình hình ở đường 12 và khu vực trú quân sắp tới, sau đó Thận kết luận:
- Như vậy chúng ta đã thống nhất ý kiến với nhau và tôi xin được kết luận thế này: chúng ta phải coi cuộc hành quân vào đường 12 và trú quân tại vị trí này là một cuộc chiến đấu thực sự nên tuyệt đối không được chủ quan, mất cảnh giác. Chúng ta phải đảm bảo sẵn sàng chiến đấu 24 trên 24 giờ đồng thời phải biết tận dụng mọi điều kiện để tự bảo vệ mình, bảo vệ đồng đội. Từ nay chúng ta phải đẩy mạnh các biện pháp sau: một là phải tăng cường công tác quản lý bộ đội trong mọi tình huống, mọi nhiệm vụ, cử anh em đi đâu phải phân công người phụ trách. Hai là phải hướng dẫn cho anh em cách phát hiện và phòng tránh các loại vũ khí của địch, cách tổ chức sinh hoạt ở gần địch. Ba là phải liên hệ chặt chẽ với các đơn vị bạn trên địa bàn để tạo điều kiện giúp đỡ lẫn nhau khi cần thiết. Về biên chế tôi quyết định đồng chí Tùng sẽ về xe tôi làm pháo thủ thay đồng chí Tình. Nếu các đồng chí không có ý kiến gì nữa thì ta kết thúc ở đây
Mọi người lặng lẽ về xe, nét mặt ai cũng lộ rõ vẻ lo âu, căng thẳng.

Vị trí trú quân của mới của đại đội nằm hai bên bờ sông Bồ, con sông bắt nguồn từ sườn Đông Trường Sơn đổ xuống vùng đồng bằng Thừa Thiên Huế nên lượng nước hai mùa thay đổi rõ rệt. Có thể nói suốt dọc con đường 12 từ Bốt Đỏ đến Động Tranh không thể tìm ra chỗ trú quân nào tốt hơn cho một đại đội xe tăng như ở đây: địa hình tương đối bằng phẳng, cây cối um tùm, lại sẵn nguồn nước phục vụ cho sinh hoạt và công tác kỹ thuật. Tuy nhiên có một điều bất lợi là gần địch quá, đây chỉ cách Động Tranh hơn mười cây số. Theo chiến thuật xe tăng thì nơi này nên được chọn là vị trí tập kết trước chiến đấu chứ không nên là nơi trú quân lâu dài. Nhưng tình thế bắt buộc không còn chỗ nào hơn nên Trác và  Thận vẫn quyết định chọn đây làm nơi trú quân ngay từ khi đi trinh sát thực địa cách đây gần một tháng, khi thời cơ sử dụng xe tăng đến thì chính đây sẽ là vị trí tập kết trước chiến đấu luôn. Lựa chọn như vậy nhưng trong thâm tâm Thận rất lo. Lo nhất là nếu phải ở đây lâu dài thì làm sao giữ được bí mật vì đây rất gần địch, nếu bọn chúng nống ra sẽ rất nguy hiểm, đặc biệt là nếu để không quân địch phát hiện và đánh phá thì không có đường nào mà rút nữa.
Công việc trước tiên cần được tiến hành lại là làm hầm, hầm người, hầm xe, hầm sinh hoạt chung, hầm bếp v.v… Cái điệp khúc vô cùng nhàm chán và mệt mỏi đối với mỗi người lính chiến trường nhưng chẳng ai dám lơ là lại diễn ra. Đối với lính xe tăng thì đỡ khẩn trương hơn vì còn dựa dẫm vào xe, chưa có hầm còn chui vào xe mà ngủ được nhưng khối lượng công việc lại nhiều hơn vì ngoài làm hầm cho người còn phải đào hầm cho xe.
Sau cái chết của Tình anh em trong đại đội đã cảnh giác và thận trọng hơn nhiều, trước khi lội vào những chỗ còn nghi ngờ đã biết dùng cây sào dài để khua hay ít nhất cũng là vài vốc đất đá được ném vào trước. Cẩn thận vậy đấy nhưng những quả mìn vướng nổ tinh quái của Mỹ vẫn lấy đi sinh mạng của lái xe Lược và làm mấy chiến sĩ nữa bị thương. Tuy nhiên, cuộc sống chiến trường cũng đã dậy cho họ nhiều bài học mà khi đào tạo ở nhà trường họ chưa bao giờ biết đến.
Chỉ sau một tuần vị trí trú quân đã ổn định xong. Ở trung đội Một những bụi le đánh trồng trên nóc hầm ngủ và thành hầm xe được tưới nước đều đã bắt đầu bén rễ và xanh tốt trở lại, đi ngang qua nếu không để ý sẽ không biết sau những lùm cây xanh tốt ấy là cả một chiếc xe tăng. Còn ở trung đội Hai mọi việc thuận lợi hơn nhiều, những bụi giang hàng trăm cây đan vào nhau làm thành một dàn ngụy trang thiên nhiên cực kỳ kín đáo.
 Trác lại từ quân khu xuống mang theo một quyết định của Bộ Tư lệnh quân khu: thành lập tiểu đoàn xe tăng trực thuộc quân khu Trị Thiên mang phiên hiệu Tiểu đoàn 408. Tiểu đoàn gồm hai đại đội: đại đội xe tăng Bốn và đại đội xe tăng bơi nước Ba đang trên đường hành quân vào. Ban chỉ huy gồm có: tiểu đoàn trưởng Nguyễn Bá Trác, chính trị viên Phạm Công Đính và tiểu đoàn phó Phạm Ngọc Bảng đang đi cùng đại đội Ba, Hiển trở về trung đoàn nhận nhiệm vụ mới. Đi theo tiểu đoàn trưởng Trác xuống là một số cán bộ, chiến sĩ thông tin, công binh, quân y hình thành nên bộ  phận “dê bộ” để giúp việc. Chiếc xe “Vọt tiến”, tổ đài 15 oát và tổ thợ đi cùng “xê bốn” cũng được rút về “dê bộ”.

Cứ tưởng vào đây rồi được đi đánh nhau ngay, nào ngờ cấp trên vẫn chưa dùng đến vì thời cơ chưa thích hợp nên cứ phải chờ. Tiêu chuẩn thì vẫn hạn hẹp như vậy, lượng dự trữ giấu được hôm kiểm kê cũng đã hụt đi nhiều nên các trung đội lại phải tổ chức các tổ cải thiện để bảo đảm đời sống cho anh em.
Con sông Bồ trở thành cứu tinh cho cuộc sống những người lính nơi đây. Mặc dù đang là mùa khô sông vẫn khá nhiều nước, hai bên bờ dòng nước trong mát cũng là những khu vườn vô tận để hàng ngày lính ta gùi về hàng tải rau dớn, rau tàu bay, môn thục và măng lồ ô… Dưới sông từng đàn cá nhởn nhơ bơi lượn ngày đêm trở thành mục tiêu săn bắt của các tay “sát cá”. Chỉ với cái cần câu con con mà dây cước là dây mìn vướng, lưỡi câu là sợi dây thép niêm mài nhọn chịu khó ngồi một hai tiếng cũng có thể kiếm vài con cá về nấu bữa canh chua làm cho đời sống chiến trường tuy tiêu chuẩn eo hẹp nhưng cũng không đến nỗi nào. Nổi tiếng “sát cá” trong đại đội là “nhà thơ” Nguyễn Bá Tùng.
Từ ngày bốn đồng đội ở xe 388 hy sinh Tùng lặng lẽ hẳn đi, cậu lao vào bất cứ công việc gì dù nặng nhọc, khó khăn đến đâu cũng không một lời kêu ca, phàn nàn. Có cảm tưởng như Tùng muốn làm thay công việc cho cả bốn người anh em của mình. Lúc nào rỗi việc cậu cũng chẳng đi đâu chơi chỉ ngồi trầm ngâm một mình rồi lại giở cuốn sổ tay ra ghi ghi, chép chép. Từ hôm Tình chết được điều về làm pháo thủ xe đại đội trưởng Tùng có vẻ phấn khởi lên một chút chắc vì không còn cảm giác là “người thừa”, cậu ta thực hiện rất tốt vai trò một pháo thủ xe đại đội trưởng. Lúc rỗi rãi thay vì việc ngồi trầm ngâm một chỗ Tùng lại vác cần câu và cầm cuốn sổ ra bờ sông, chọn chỗ khuất nẻo ngồi nhẫn nại và lúc về thế nào cũng xách theo vài con cá.
Chiều ấy xong việc Tùng lại ra bờ sông như thường lệ, cậu chọn một chỗ khuất nẻo sau một gộp đá nhô ra lòng sông để ngồi câu. Ngồi đây Tùng có thể tự do thả hồn theo những vần thơ mà chẳng ai để ý. Chính cái gộp đá ấy đã cứu Tùng thêm một lần nữa. Không biết phát hiện được gì ở thượng nguồn sông Bồ mà một đợt B52 tọa độ đã được ném xuống đây. Đang ngồi chăm chú theo dõi cái phao Tùng chỉ nghe những tiếng rít gió qua đầu, phản xạ tự nhiên giục Tùng nép mình vào gộp đá trước khi một quả bom nổ cách cậu chỉ vài chục mét. Dứt đợt bom Tùng nhổm lên nhìn về phía đại đội mình thấy không có biểu hiện gì của bom đạn, Hóa ra chúng đánh phía thượng nguồn, quả bom rơi gần nó chỉ là “bom rớt”. Cậu vội vàng thu xếp đồ nghề định chạy về xe.
Nhưng trong cái không may lại có cái may. Vừa đứng dậy cậu bỗng nhìn thấy cá nổi trắng cả sông, những con cá đang ngắc ngoải cố dướn mình lên ngớp ngớp lấy chút không khí trên mặt nước. Tùng chạy vội về xe hô cả bọn ra vớt cá, hôm ấy cả đại đội vớt được đến ba, bốn xô cá, con nào con ấy vỡ hết bong bóng. Nghe Tùng kể chuyện, Thận bảo:
- Cậu thế là “cao số” đấy! Nhưng đừng thấy thế mà chủ quan, “quá tam ba bận” thôi.

Không biết do cá dưới sông ngày một ít đi hay chúng khôn ra mà càng ngày càng ít cắn câu. Đã mấy ngày nay xách cần đi rồi lại về không, Tùng bàn với Liên và Tuyết kỹ thuật viên:
- Bom đánh cá chết thì chắc thuốc nổ, lựu đạn nó cũng chết chứ! Hôm nào ta đánh thử đi!
Tuyết đồng tình:
- Hồi ở quê tớ cũng thấy người ta đánh cá bằng thuốc nổ rồi, có gì lạ đâu.
- Nhưng lấy đâu ra thuốc nổ bây giờ nhỉ? - Tùng hỏi.
- Ở xe tớ vẫn còn mấy cân thuốc nổ lấy ở 388 sang đấy- Liên nhớ ra.
Thế là ba tên rủ nhau lên tận trên nguồn cách chỗ trú quân của đại đội gần cây số chọn một chỗ nước sâu để “thử nghiệm”. Sau khi lắp dây cháy chậm vào kíp, gắn kíp vào thỏi thuốc nổ Tùng châm lửa và ném. Mấy chục giây sau một cột nước bùng lên và một tiếng nổ trầm ấm nghe như từ rất sâu vọng lại. Ba thằng hý hửng chuẩn bị vớt cá nhưng đợi mãi chỉ thấy vài con “tép” nổi vật vờ. Có tiếng cười phía sau. Cả bọn quay nhìn, một người mặc quần dài nhưng cởi trần phô bộ ngực lực sĩ đang tiến lại gần. Thấy vẻ thất vọng của ba thằng anh ta giải thích:
- Các cậu đánh cá thế thì ăn gì? Dây cháy chậm cắt dài cả gang tay, ném xuống nước nó sôi ùng ục, có con cá nào nó chạy sạch thì còn ăn nỗi gì. Lần sau muốn đánh được cá phải cắt dây cháy chậm thật ngắn, vừa chạm mặt nước đã nổ rồi cá mới không kịp chạy, hiểu chưa?.
Cả bọn ngớ ra. Chàng lực sĩ phải xuống tận nơi làm mẫu, nhìn anh ta thao tác thoăn thoắt ba thằng lắc đầu, lè lưỡi, anh ta cười:
- Tớ là công binh mà lại- Chỉ vào cái kíp đã chắp nối xong anh ta tiếp tục- Cao thủ là phải cắt ngắn đến mức này này, nghĩa là dây bằng kíp, bộc phá chỉ rời khỏi tay một giây là nổ thì mới có cá mà ăn. Mấy tay lão luyện ở đây còn đánh theo kiểu tiến công cơ.
Thấy mấy thằng cứ há hốc mồm ra không hiểu gì, anh ta giải thích:
- Đấy là kiểu đánh liên tục, cắt thuốc nổ ra từng mẩu nhỏ thế này này, anh ta giơ một đốt bón tay, sau đó gắn kíp với độ dài dây cháy chậm khác nhau, châm lửa từ cái dài nhất rồi xếp thành hàng, đến cái cuối cùng ngắn nhất thì ném luôn sau đó ném lần lượt những quả còn lại. Tất cả đều nổ khi vừa chạm mặt nước làm thành một loạt “tọa độ B52”. Nhưng thôi! Các cậu chưa thạo đừng nên học cái trò đó. Tớ về đây!
Nhìn anh ta xách theo mấy con cá lạ dài loằng ngoằng, lưng có vằn có vện, mỗi con dễ đến hai cân Tùng vội hỏi:
- Anh bắt được con gì thế?
Người công binh ngạc nhiên:
- Các cậu không biết thật à? Mới vào hả? Đây là cá chình, chỉ sông này mới có thôi, thịt ngon lắm.
Ba con cá chắc đã ở trên cạn đã lâu nhưng vẫn còn khoẻ lắm, chúng cứ oằn mình giãy đành đạch mỗi khi Tuyết lấy cái que chọc nhẹ vào, cậu ta chợt nhớ ra:
- Ở quê tôi người ta gọi con này là con “chạch chấu”.
- Cũng có thể chúng có họ hàng với nhau nhưng chạch chấu nhỏ hơn nhiều.
Tùng không quan tâm đến nó là cá gì mà nó quan tâm nhiều đến cách bắt cá. Thấy thằng bé dễ thương anh công binh vui lòng giới thiệu bộ đồ nghề và hướng dẫn rất tỷ mỷ cách bắt cá. Chuẩn bị chia tay biết ba anh em ở xe tăng mới vào anh còn hào phóng cho chúng một con về “ăn thử”.
Bữa chiều hôm ấy trung đội Một được ăn tươi. Con cá chính nặng gần hai cân được chế biến thành hai món: cá kho và canh chua lá bứa. Gắp miếng cá trắng như thịt gà lên nếm đại đội trưởng Thận phải thốt lên:
- Quê tớ ở vùng biển, tớ đã ăn bao nhiêu loại cá rồi mà chưa thấy con nào ngon như con này. Có lẽ phải xác định đây là nguồn dự trữ thực phẩm quan trọng trong thời gian tới đấy!

Nhìn mọi người xì xụp rõ ngon mắt Tùng ánh lên niềm vui. 

Sông Bồ

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét