Thứ Sáu, 23 tháng 12, 2016

QUÊ



                   Chúng tôi sinh mỗi đứa một quê
                   Hà Nội, Hải Hưng, Thái Bình, Vĩnh Phú…
                   Đi đánh giặc tất cả thành đồng chí
                   Tất cả gọi nhau bằng một tiếng “QUÊ”

                   Nghe bâng khuâng như ngọn gió trưa Hè
                   Nghe ngọt ngào như vườn đày trái chín
                   Nghe thân thương như đồng quê lúa mượt
                   Đã thương rồi, nghe gọi thấy thương hơn.

                   Thức chung nhau bao đêm dài Trường Sơn
                   Hứng chung nhau bao trận bom rải thảm.
                   Đêm mưa rừng nằm ôm nhau thấy ấm
                   Như ngày nào cuộn giữa ổ rơm

                   Quê ơi Quê! Còn gì thương hơn
                   Một điều thuốc lào chia nhau chồng sái
                   Cơn sốt rét rừng đang lên tê tái
                   Bỗng ấm lòng: “Dậy ăn cháo đi Quê!”

                   Bốn thằng Quê chung nhau một xe
                   Người ta bảo chúng nó yêu nhau lắm
                   Gắn bó với nhau nên ngày xuất trận
                   Bốn đứa mình lại chung một chiến công

                   Chúng tôi sinh mỗi đứa một phương
                   Đi đánh giặc tất cả thành đồng chí
                   Tất cả gọi nhau bằng tiếng “QUÊ” giản dị

                   Có phải vì- ĐẤT NƯỚC MỘT QUÊ CHUNG.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét