Vẫn biết thời gian chờ đợi bao giờ cũng dài nhưng chờ
đợi ở cái nơi chỉ cách quân địch chưa đầy hai ki- lô- mét, trên trời thì pháo
sáng cứ sáng trưng, xung quanh thì súng đạn cứ ùng oàng... thì thời gian còn
dài đến thế nào. Đã thế lại phải ngồi tịt ở trong xe, đèn đóm tắt hết, thuốc
men không được hút, cửa xe tuy không phải đóng chặt nhưng cũng phải hạ xuống đâm
bức bối cả con người. Mà chẳng hiểu làm sao cái cậu Thắng cứ vài phút lại đòi
chui ra đi đái đến nỗi Hòa phải gắt lên:
- Nước ở đâu ra mà lắm thế?
Thắng vẫn thật thà như mọi khi:
- Đâu mà lắm! Buồn thì buồn đấy nhưng ra rặn mãi cũng
chỉ được vài giọt thôi. Mà không biết làm sao cứ vào một tý lại buồn.
Hòa cười nhăn nhở:
- À! Thế là do cậu sợ đấy mà. Người ta chẳng bảo sợ
“vãi đái ra quần” là gì.
Thắng cãi:
- Em mà sợ ấy à? Đừng hòng! Mà đây có phải vãi đâu!
Sợ hai thằng lại to tiếng Nhã phải dàn hòa:
- Thôi, kệ nó! Buồn thì phải đi chứ sao. Nhưng lần sau
cứ đứng trên xe mà phóng xuống, đừng có nhảy xuống đất nữa.
Thấy Cân vẫn im hơi lặng tiếng Hòa lại chuyển hướng:
- Cân! Giờ này mà đã buồn ngủ rồi à?
Cân trả lời giọng tỉnh như sáo:
- Không! Tớ vẫn thức đấy chứ.
Hòa vặn vẹo:
- Thức mà “im như thóc” thế à?
Cân trả đũa:
- Thì cậu nói hết phần rồi còn nói vào đâu được nữa.
Hòa có vẻ xấu hổ nên lảng:
- Thế cậu đang nghĩ gì? Hay lại làm thơ?
Cân cười khùng khục:
- Không! Bây giờ thì không làm thơ được. Nhưng giá làm
được bài thơ thì hay biết mấy. Tớ nghĩ rằng chúng mình đang sắp được tham gia
vào một trận đánh lịch sử đấy. Tớ tin rằng rồi đây các nhà sử học sẽ còn tốn
nhiều giấy mực với trận đánh này.
Câu chuyện đã chuyển sang hướng nghiêm túc. Thắng hỏi
lại:
- Sao anh lại nghĩ thế?
Cân hào hứng:
- Còn sao nữa? Nếu coi Tà Mây chỉ là cú thử sức nhẹ
nhàng thì chính trận đánh này mới là trận đánh đầu tiên của xe tăng ở Việt Nam.
Một trận đánh đã được chờ đợi từ hàng chục năm các cậu bảo sao không đi vào
lịch sử. Tớ không biết gì nhiều về chiến thuật nhưng chỉ riêng việc đưa được cả
một đại đội xe tăng đến sát quân địch như thế này đã là cả một nghệ thuật rồi.
Bây giờ chỉ cần đợi lệnh “100” thôi là bọn chúng sẽ biết tay.
Nhã đồng tình:
- Quả thật đây là một thành công lớn về chiến thuật.
Phải thừa nhận “các cụ” nhà mình chọn hướng tiến công này là quá bất ngờ, quá
hiểm.
Bỗng những tiếng nổ từ phía cứ điểm có vẻ dồn dập hơn.
Nhã biết rằng pháo binh ta đã chuyển sang giai đoạn hỏa lực chuẩn bị, anh nhắc
cả xe:
- Đội mũ công tác vào! Chắc sắp xuất kích đấy!- Vừa
nói Nhã vừa đưa tay cài chốt cửa.
***
Không như các xe khác phải đóng cửa, xe của đại đội
trưởng Nghi vẫn mở cửa. Anh đang nhô hẳn người lên tháp pháo để quan sát và
nghe ngóng. Khi thấy pháo ta bắn dồn dập hơn Nghi hiểu pháo binh đã chuyển sang
hỏa lực chuẩn bị. Một phút sau những ánh chớp kèm theo tiếng nổ dội lên từ phía
chân cứ điểm, Nghi đoán là bộ binh đang mở cửa. Hỏa lực địch từ trong cứ điểm
và pháo từ xa bắn về cũng dồn dập hơn nhưng chỉ tập trung vào sát hàng rào.
Nghi chắc rằng đã sắp đến lúc lên chiếm tuyến triển khai, anh vội thụp xuống và
nhắc chung cả xe:
- Tất cả sẵn sàng!
Đúng lúc đó trong tai nghe của anh vang lên giọng của phái
viên Hồng:
- 22 gọi 65! Cho 09- 100- 47 (Cho đại đội xuất kích!
Nhận đủ trả lời)
Nghi vội bóp phát vừa báo cáo và ra lệnh luôn:
- 65- 49! 65 gọi 09! 100- 47.
Lần lượt trên mạng vang lên tiếng báo cáo “Nhận đủ”.
Đã thấy những tiếng động cơ gầm lên. Không đợi Nghi ra lệnh lái xe của anh cũng
đã nổ máy. Nghi lên đài ra lệnh tiếp:
- 65 gọi 09! Nhanh chóng chiếm 101 (tuyến triển khai)
theo thứ tự.
Những khối thép đen sì bắt đầu rùng rùng chuyển động
theo con đường vẫn còn hằn viết bánh ô tô về phía cứ điểm. Dưới ánh pháo sáng
nhạt nhòa việc quan sát của lái xe khá thuận lợi nên tốc độ cơ động khá cao. Đến
lúc này có lẽ bọn địch đã phát hiện ra quân ta tiến công cả từ hướng nam nên
hỏa lực bắn ra ngăn chặn rất quyết liệt. Nhiều quả đạn pháo, đạn cối nổ ngay
cạnh xe. Có thể nghe rõ tiếng mảnh đạn chém vào xe chan chát. Khẩu trọng liên
M50 đặt trên nóc sở chỉ huy xổ hàng tràng dài về vị trí dự định mở cửa mở của
ta. Nghi hơi lo lắng: “hỏa lực địch ngăn chặn thế kia không biết bộ binh có mở
được cửa không?”.
Còn cách cứ điểm khoảng 800 mét Nghi ra lệnh:
- 65 gọi 09! Nhanh chóng 101 (triển khai đội hình),
phát hiện mục tiêu tiêu diệt- 47 (Nhận đủ, trả lời)!
Chẳng thấy ai trả lời nhưng nhìn thấy các xe đang tản
rộng ra hai bên Nghi biết mọi người đều đã nhận đủ. Đây là loại xe trưởng xe
kiêm pháo thủ nên đòi hỏi rất cao ở người trưởng xe: vừa phải quan sát đường để
chỉ huy lái xe, vừa phải quan sát chiến trường phát hiện mục tiêu, rồi chỉ huy
pháo hai nạp đạn, rồi thao tác ngắm bắn và thực hiện việc liên lạc trong mạng
vô tuyến. Vì vậy những lúc cấp bách như thế này chắc các trưởng xe của anh đều
nhăm nhăm vào kính ngắm mà chẳng còn đầu óc nào đâu để trả lời. Anh cũng cúi
xuống ghé mắt vào kính ngắm.
Ánh sáng của chùm pháo sáng trên đầu không đủ để nhìn
rõ các mục tiêu nhưng cũng đủ để nhìn thấy hình khối của những lô cốt, những
khu nhà trong cứ điểm. Nhận thấy rõ sự lợi hại của khẩu trọng liên M50, chính
nó là yếu tố chính cản trở quá trình mở cửa của bộ binh nên anh quyết định sẽ
phải tập trung hỏa lực để diệt nó trước. Vì đài đã ở chế độ song công nên Nghi
vừa quay pháo vào mục tiêu vừa hạ lệnh:
- 09 tập trung hỏa lực diệt ổ trọng liên!
Trong thị trường kính ngắm đầu mũi tên của chỉ tiêu
lớn đã chập chờn quanh ánh chớp đang loe lóe lửa, Nghi hô:
- Lái xe! Dừng!
Chiếc xe chưa dừng hẳn Nghi đã nhanh tay quay pháo đưa
đầu chỉ tiêu vào đúng mục tiêu. Anh bóp cò. Một ánh chớp bùng lên từ đầu nóng
pháo. Tiếng vỏ đạn rơi đánh xoảng suống sàn xe. Ngay lập tức những ánh chớp
liên tục bừng sáng quanh xe anh, Nghi biết các xe khác cũng đã phát hỏa. Không
quan sát được điểm nổ của đạn nhưng chắc là đã trúng nên khẩu trọng liên trên
nóc sở chỉ huy địch im bặt. Nghi lại lên đài:
- 09 tiếp tục diệt các mục tiêu đầu cầu.
Đang quay pháo vào một lô cốt gần nhất Nghi bỗng thấy
trong tai nghe vang lên tiếng trưởng xe 561:
- 61 gọi 65! 61 bị sa xuống hố bom, không lên được. Đề
nghị cho cứu kéo.
Nghi lầm bầm rủa: “giờ thì còn ai cứu kéo ai được
nữa”, anh chỉ nói ngắn gọn:
- 61 tự khắc phục! 09 tiếp tục diệt mục tiêu đầu cầu.
Những chớp lửa đầu nòng liên tục bùng sáng xung quanh.
Nghi cũng quay pháo đưa chỉ tiêu lớn vào cái lô cốt án ngữ ngay gần cửa mở rồi
bóp cò. Một chớp lửa lại bừng lên, tiếng vỏ đạn rơi loảng xoảng. Buồng chiến
đấu khét lẹt mùi thuốc súng. Nghi giơ tay bật quạt gió và tiếp tục giã mấy phát
nữa vào khu vực đầu cầu.
Dường như đã phát hiện được hướng nam cũng có xe tăng
hỏa lực pháo binh ngăn chặn của địch trở nên dày đặc hơn. Những chớp lửa đạn
pháo trùm lên đội hình. Đúng lúc ấy Nghi nghe được trên đài:
- 22 gọi 09! 103 (xung phong)- 47.
Ngay lập tức Nghi lên đài:
- 65 gọi 09! Nhanh chóng 103 qua 102 (cửa mở), đánh
chiếm đầu cầu! 47!
Ấn nút liên lạc nội bộ Nghi ra lệnh:
- Lái xe! Tiến!
Chiếc xe chồm lên lao về hướng cửa mở. Nghi hé cửa
nhìn ra xung quanh. Ngay sau xe anh các xe trong đại đội cũng đang chuyển thành
hàng dọc xung phong. Xe nào cũng vừa chạy vừa bắn. Còn trung đội 3 vẫn dừng tại
chỗ dùng hỏa lực chi viện xung phong theo đúng phương án. Nghi yên tâm chúi đầu
vào kính ngắm và liên tục bắn về phía các lô cốt ở đầu cầu.
Hỏa lực ngăn chặn của địch càng dày đặc. Những chớp
lửa liên tục xuất hiện đằng trước, đằng sau, bên phải, bên trái. Bỗng Nghi nhìn
thấy một quả đạn sáng lao vụt qua mũi xe. Anh hiểu rằng khẩu DKZ75 của địch đã
lên tiếng. Trong khi đi trinh sát nắm tình hình địch các anh đã biết ở hướng
này có một khẩu DKZ75 nhưng chưa xác định được vị trí của nó. Đây chính là một
đối thủ nặng ký của xe tăng. Vì vậy phải diệt nó ngay. Nghi lập tức lên đài:
- 09 chú ý! Phát hiện DKZ tiêu diệt!
Lại một đường lửa nữa xẹt qua bên phải xe. Nghi hiểu
rằng nó nằm ở phía bên phải đội hình, chỗ đại đội 104. Nghi vội quay pháo về
phía đó và hét lên trong ống nói:
- 09 chú ý! DKZ bên phải!
Thấy một ánh chớp bừng lên trên sườn đồi Nghi ngắm
ngay vào đó tương một phát. Đúng lúc ấy những vạch dấu cửa mở đã hiện ra trước
mắt anh. Chú mục quan sát Nghi giật bắn mình: “cửa mở vẫn chưa thông, vẫn còn
một hàng rào trong cùng chưa bị phá”. Thấy xe hơi giảm tốc độ Nghi quát:
- Cứ tiến lên! Lấy xích mà đè!
Chiếc xe tăng tốc độ chồm lên. Hàng rào thép gai sụp
xuống dưới hai băng xích. Ngay phía trước là những lô cốt, những hỏa điểm đã
hiên ra rõ mồn một, bóng một vài tên địch chạy nhốn nháo. Nghi nhấn cò đại liên
và rê nòng pháo. Một hình dẻ quạt bằng đạn lửa được vẽ lên phía trước mũi xe.
Nghi quay lại phía sau, anh nhìn thấy các xe sau cũng đã qua cửa mở, đạn các
loại từ vị trí của đại đội 104 bắn như vãi trấu vào sườn phải đội hình.
***
Đúng như dự đoán, khi đại đội 3 vừa rời khỏi chỗ ẩn
nấp ở cầu By Hiên một đoạn thì đã bị phát hiện. Hỏa lực pháo binh ngay lập tức
trùm lên đội hình. Bên phải, bên trái, phía trước, phía sau liên hồi những ánh
chớp của đạn pháo. Hai chiếc máy bay cũng thu hẹp vòng lượn, chúng phóng ra
thêm hai quả pháo sáng rồi lao xuống cắt bom. Đã dự kiến tình huống này, vả lại
do giảm số đầu xe chiến đấu nên trên các xe của đại đội 3 đều có thêm một chiến
sĩ bắn cao xạ 12 ly 7. Ngay lập tức 8 khẩu 12 ly 7 lên tiếng. Những tràng đạn
đỏ rực nhằm hai chiếc máy bay phóng tới. Mặc dù không trúng nhưng cũng làm
chúng chờn tay không dám lao xuống thấp. Những quả bom không được định hướng
chính xác rơi lung tung xuống khe núi.
Theo đúng phương án đã hiệp đồng trung đội 3 lao thẳng
lên điểm cao 230, các xe còn lại theo đường Chín chạy về điểm cao 320. Mới chỉ
vài phát pháo và vài tràng đại liên bọn địch ở 230 đã nháo nhào bỏ chạy về cứ
điểm chính. Trung đội 3 nhanh chóng làm chủ điểm cao 230 và hướng nòng pháo về
320 để chi viện cho đội hình đại đội. Đạn các loại từ trong cứ điểm bắn ra như
vãi trấu, một khẩu trọng liên M50 đặt trên đỉnh dãy nhà nằm sát hàng rào đang
bắn như điên xuống dọc theo đường Chín.
Đã gần đến lối rẽ từ đường Chín lên điểm cao 320. Nhờ
ánh sáng chập choạng của pháo sáng đại đội trưởng Hải nhìn rõ chỗ cửa mở vẫn
còn mấy hàng rào dây thép gai. Biết rằng cửa mở chưa thông anh ra lệnh:
- 44 gọi 03! Tập trung bắn mạnh vào đầu cầu chi viện
cho bộ binh mở cửa.
Hỏa lực toàn đại đội dội vào khu vực đầu cầu. Những
khẩu pháo 76 ly bắn trực tiếp ở cự ly gần có sức công phá mãnh liệt. Những mảng
tường sụp xuống, những ụ súng, công sự tung lên, khẩu M50 cũng đã im bặt. Một
loạt tiếng nổ dậy lên chỗ đường vào cứ điểm. Hải đoán bộ binh đã lên dùng thủ
pháo mở cửa. Không đợi nhìn rõ cửa mở đã thông chưa Hải ra lệnh:
- 03 chú ý! Nhanh chóng 103 đánh chiếm đầu cầu!
Chuyển về nội bộ anh hô tiếp:
- Lái xe! Tiến!
Như một cái lò xo nén đã lâu chiếc xe vọt lên phía
trước. Ngay phía trước anh là trung đội 1. Trung đội 2 và trung đội 3 vẫn tiếp
tục dùng pháo bắn vào khu vực đầu cầu để chi viện. Vừa lọt qua cửa mở Hải chợt
thấy một chớp lửa trùm lên tháp pháo xe đi đầu, chiếc xe khựng lại, xe trung
đội trưởng trung đội 1 đã bị trúng đạn. Anh biết rằng hỏa lực chống tăng của
địch đang tập trung ngăn chặn các anh trước cửa mở, cần phải quét sạch bọn
chúng trước rồi mới xung phong tiếp được. Nghĩ vậy Hải ra lệnh:
- 03 chú ý! 32, 33 tập trung hỏa lực chi viện cho 31
xung phong!
Chiếc xe của anh đã dừng sau một ụ chiến đấu khá cao
nên tương đối an toàn, Hải lập tức quay pháo nã vào những ụ súng phía trước mấy
phát đạn pháo. Lúc anh quay lại phía sau thì thấy trung đội 2 đã vượt qua cửa
mở, lúp xúp đằng sau là bóng những chiến sĩ bộ binh. Trung đội 3 cũng đang bám
sát theo sau. Như vậy gần như toàn đại đội của anh đã ở trong cứ điểm. Đạn các
loại từ phía đỉnh điểm cao vẫn vãi xuống như điên. Hải quyết định phải nhanh
chóng đánh chiếm khu trung tâm, anh lên đài ra lệnh:
- 03 chú ý! 32 đánh 102, 33 đánh 103, còn lại theo tôi
vào khu trung tâm!
***
Bắn được mấy phát pháo và vài loạt đạn đại liên Nghi
hé cửa nhìn ra: những chiếc xe tăng của đại đội anh đã vượt qua cửa mở hết.
Nhưng có điều lạ: không có một chiến sĩ bộ binh nào vào theo! Rồi anh tự trả
lời: “hỏa lực ngăn chặn của địch dày đặc quá nên bộ binh không thể xung phong
được. Vấn đề bây giờ là phải giữ vững đầu cầu, chờ bộ binh vào mới làm chủ
được”. Nghĩ vậy Nghi ra lệnh:
- 09 chú ý! Chiếm địa hình có lợi, giữ vững đầu cầu!
Mệnh lệnh của anh được thực thi ngay. Các xe tản ra
chiếm các vị trí có lợi và tiếp tục bắn vào trung tâm cứ điểm và mỏm nam nơi
đại đội 104 đang bắn trả điên cuồng. Khẩu DKZ75 hình như đã bị diệt nên không
thấy lên tiếng nữa, giờ chủ yếu là hỏa lực súng bộ binh. Tuy nhiên thỉnh thoảng
vẫn thấy một chớp lửa lóe lên và từ đó một đường lửa vụt đi, Nghi đoán đó là
súng chống tăng M72. Anh tự dặn mình: “phải cảnh giác với thằng này”.
Đã yên tâm hơn nên Nghi lại tập trung vào bắn. Với
khoảng cách gần và mục tiêu tương đối rõ nên mấy khẩu pháo xe tăng phát huy tác
dụng rõ rệt. Đang mải siết cò khẩu đại liên Nghi lại nghe thấy giọng của phái
viên Hồng:
- 22 gọi 65! 125 ngăn chặn bộ binh không xung phong
được. 65 cho xe ra dẫn vào! 47!
Nghi hơi bực: “đã hiệp đồng cụ thể từng tý một rồi,
lúc người ta xung phong không chịu bám theo giờ lại còn bắt quay ra dẫn vào”.
Nhưng mệnh lệnh là mệnh lệnh nên chẳng còn cách nào khác Nghi buộc phải ra
lệnh:
- 65 gọi 93 (trung đội 3)! 93 quay ra cửa mở dẫn dắt bộ
binh vào! 47!
Hai chiếc xe rời vị trí quay ngược lại phía cửa mở.
Nghi lại dán mắt vào kính ngắm để bắn. Vừa mới bắn được một phát pháo và hai
loạt đại liên Nghi bỗng thấy kính ngắm tối đen. Ý nghĩ đầu tiên hiện lên trong
đầu Nghi là “đèn chiếu sáng kính ngắm bị cháy”. Nhưng rồi anh lại nghĩ: “ nếu
đèn bị cháy thì vẫn phải nhìn thấy cảnh vật bên ngoài, đằng này lại tối như hũ
nút thì chắc là đầu kính đã bị đạn bắn trúng”. Tình thế cấp bách không thể đợi
sửa chữa Nghi hét pháo hai:
- Tháo đạn ra, tớ ngắm xong mới lắp lại!
Như một cái máy, pháo hai tháo viên đạn ra. Tay trái
vẫn nắm tay quay cơ cấu hướng Nghi nghiêng người sang phải ngắm qua nòng pháo,
anh quay pháo chầm chậm tìm mục tiêu. Đã lờ mờ thấy một cái lô cốt anh ngồi
thẳng dậy hô:
- Nạp đạn!
Vừa nghe tiếng khóa nòng đóng Nghi đã nhấn nút cò, qua
kính mặt bằng anh thấy cái lô cốt tung lên. Áp dụng kiểu ngắm này bắn thêm hai
phát pháo nữa Nghi quyết định chuyển sang bắn đại liên bằng kính mặt bằng. Ban
đầu anh cứ lia một loạt ngắn, sau đó quan sát vết đạn để chỉnh cho những loạt
sau. Có vẻ như cách bắn này thuận lợi hơn, dựa vào kết quả bắn đại liên anh vẫn
có thể bắn được pháo tương đối chính xác.
Chừng mười phút
sau hai chiếc xe tăng được lệnh quay ra đón bộ binh đã lại vào tới nơi. Cả hai
chiếc vừa đi vừa bắn mạnh vào phía bên phải, theo sau là khoảng một trung đội
bộ binh.
Mở hẳn cửa xe nhô người ra Nghi hét át cả tiếng súng
đang nổ rền:
- Tản ra! Mỗi xe mấy người! Trèo lên xe, nấp sau tháp
pháo ấy!
Đến lúc này Nghi mới phát hiện đại đội mình chỉ còn 5
xe. Chợt nhìn thấy lái xe của chính trị viên Tú đang cùng mấy bộ binh trèo lên
xe anh quát:
- Xe đâu mà lên đây?
Người chiến sĩ rạp mình tránh đạn rồi áp sát tháp pháo
hổn hển:
- Xe em bị trúng đạn pháo, anh Tú với pháo hai bị
thương rồi. Xe trung đội trưởng trung đội 1 bị trúng đạn DKZ, còn cái xe bị tụt
xuống hố bom vẫn chưa lên được.
Nghi giật giọng:
- Thế anh em đâu cả?
Người chiến sĩ vẫn thở gấp:
- Số bị thương đã được chuyển ra phía sau, còn lại anh
em đều vào theo hai xe ban nãy.
Nghi gật:
- Thôi được! Đồng chí lên bắn 12 ly 7 đi.
Đợi cho bộ binh đã ổn định trên các xe Nghi ra lệnh:
- 09 chú ý! 92 đánh vào 104, còn lại theo tôi đánh vào
sở chỉ huy. 47!
Lác đác một vài xe trả lời. Nghi bấm nút liên lạc nội
bộ:
- Đánh vào sở chỉ huy!
So với bên hướng tây thì từ đây vào sở chỉ huy rất
gần. Mới tiến lên được một quãng Nghi đã nhìn thấy cái khối vuông to lù lù trên
đó có một cái chòi canh. Anh đoán đó là sở chỉ huy nên bắn liên tiếp vào đó ba
phát pháo mà chẳng cần ngắm nghía gì. Có lẽ do khoảng cách đã quá gần nên cả ba
phát đạn đều trúng đích. Phía sau anh hai chiếc xe còn lại cũng phát hỏa liên
tục. Các chiến sĩ bộ binh cũng đang điểm xạ từng loạt chắc chắn vào những công
sự, hỏa điểm xung quanh đang loe lóe lửa. Bỗng Nghi thấy một chớp sáng bừng lên
phía trước, một tiếng nổ dữ dội ngay sườn xe bên trái. Anh lịm đi không biết
bao lâu, lúc tỉnh dậy thì thấy lửa khói mù mịt trong buồng chiến đấu, các thành
viên trong xe đang cấp tập dập ngọn lửa đang lem lém cháy ngay phía sau anh. Có
lẽ một quả chống tăng M72 bắn trúng vào thân một viên đạn pháo đã gây nên đám
cháy này. Nhìn ra bên ngoài hai xe kia đã vượt lên trước và đều chạy thẳng về
phía khu vực của đại đội 101 Nghi vội lên đài định gọi họ tập trung đánh vào sở
chỉ huy nhưng bất lực vì đài không làm việc.
Thật may, hôm nay cơ công Chiến lại đi cùng xe đại đội
trưởng. Trong lúc Nghi tập trung tiêu diệt các mục tiêu thì Chiến lúi húi khắc
phục sự cố. Chỉ mấy phút sau anh đã đập lưng Nghi:
- Đại trưởng mở đài đi! Có lẽ được rồi đấy.
Nghi đưa tay bật công tắc điện đài, ít giây sau trong
tai nghe đã thấy tiếng rào. Ngay lập tức Nghi ra lệnh:
- 09 chú ý! Tập trung tiêu diệt sở chỉ huy bên trái!
Mệnh lệnh có hiệu lực gần như tức thì. Hai chiếc xe
đang chạy phía trước đều chuyển hướng sang trái nhằm hướng sở chỉ huy lao tới.
Những băng xích xe nghiến nát không thương tiếc những ụ súng trên đường. Hai
khẩu pháo vẫn nhả đạn đều đều. Nghi giục lái xe tăng tốc độ. Chừng năm phút sau
anh đã đối diện với sở chỉ huy địch. Ở khoảng cách rất gần Nghi mới nhận thấy
cái khối vuông lù lù đó là một đống bao cát được xếp tầng tầng, lớp lớp. Từ
những lỗ châu mai ở đó những chớp lửa vẫn liên tục lóe lên. Anh nã vào đó thêm
ba quả đạn pháo nữa. Trên đầu anh khẩu 12 ly 7 cũng đang xả hàng tràng đạn dài.
Những chớp lửa biến mất. Từ trong đống bao cát đó lố nhố vài cái bóng chạy dạt
về phía bắc. Nghi quét theo một tràng đại liên về hướng đó, một vài bóng đen đổ
gục như cây chuối bị phạt ngang.
Khoảng cách đến sở chỉ huy địch đã gần lắm rồi, Nghi
thoáng nghĩ: “cần phải nhanh chóng đánh chiếm ngay”. Lập tức anh ra lệnh:
- 93 yểm hộ cho 65!- Rồi anh chuyển về liên lạc nội bộ
gằn từng tiếng- Lao thẳng vào sở chỉ huy.
Tiếng động cơ gầm lên. Chiếc xe băng về phía sở chỉ
huy địch. Nghi vẫn dán mắt vào kính mặt bằng xả từng loạt dài đại liên. Chiếc
xe đã áp sát đống bao cát, nó hơi khựng lại một chút rồi leo lên một cách khá
khó khăn. Khi xe vừa trở lại thăng bằng Nghi phát hiện thấy trên đó cũng la
liệt các ụ súng bằng bao cát. Đang đà trườn tới chiếc xe xô nghiêng cái tháp
canh và dùng xích nghiến nát các ụ súng xung quanh. Từ vị trí này Nghi có thể
quan sát dược toàn bộ cứ điểm, anh có cảm tưởng sức kháng cự của địch đã giảm
đi nhiều, chỉ còn ở hướng tây và tây nam chỗ khu vực các đại đội 102 và 103 là
còn nhiều tiếng nổ. Nhưng anh cũng đã nhìn thấy ba chiếc xe của đại đội 3 đang
càn lướt qua những ụ súng để tiến về phía sở chỉ huy. Mở hẳn cửa ra Nghi hét
mấy chiến sĩ bộ binh:
- Xuống đi chứ! Ta đang ở trên nóc hầm chỉ huy đấy!
Mấy chiến sĩ bộ
binh nhảy xuống. Từ phía sau một tốp bộ binh cũng đang xông lên. Chỉ trong giây
lát xung quanh khu vực sở chỉ huy đã tràn ngập bộ binh. Nghi biết rằng về cơ
bản ta đã làm chủ được trận đánh, anh lên đài báo cáo sở chỉ huy:
- 65 gọi 22! 09 đã đánh chiếm được sở chỉ huy. Xin chỉ
thị!
Ắng đi một lát rồi tiếng của phái viên Hồng vang lên
trong tai nghe:
- 22 biểu dương 09 đã hoàn thành nhiệm vụ! 09 tiếp tục
yểm hộ bộ binh làm chủ trận địa. Chú ý bắt liên lạc hiệp đồng với 03! 47!
Nghi thở dài nhẹ nhõm, anh cúi nhìn đồng hồ- đã gần ba
giờ sáng. Phía tây và phía bắc cứ điểm tiếng súng vẫn nổ dữ dội.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét