Thứ Ba, 27 tháng 12, 2016

BÃO THÉP 1- CƠN LỐC ĐẦU MÙA- Kỳ 18


Chương Ba

Đúng như dự đoán của quyền tư lệnh Đào, phải mất 34 ngày đêm đại đội 3 mới tới vị trí tập kết ở Bắc đường 9. Còn đại đội 9 do vị trí tập kết ở Nam đường 9 gần trăm ki- lô- mét nên cuộc hành quân đã kéo dài tới 51 ngày đêm. Mặc dù bị không quân địch đánh chặn nhiều lần, đã có một chiến sĩ hy sinh và mấy chiến sĩ bị thương nhưng cuối cùng cả hai đại đội đã đưa được 100% xe tới đích. Tuy nhiên điều đáng quan tâm nhất bây giờ là bộ phận hành động của tất cả các xe bị hư hỏng nặng nề. Đây là vấn đề đã được tính toán đến nên ngoài số khí tài dự trữ đi cùng được các xe tăng tự mang binh chủng còn bố trí thêm một số khí tài để các xe ô tô chở theo nữa. Tuy nhiên do điều kiện đường sá khó khăn hơn nhiều so với đợt hành quân của M77 nên hiện tại đơn vị đã sử dụng hết. Vì vậy trong bức điện mới nhất của chính ủy Ngọc gửi về Bộ tư lệnh đã yêu cầu binh chủng gửi gấp vào một số khí tài, trong đó chủ yếu là bánh chịu nặng, mảnh xích và đai hãm.
Cầm bức điện trên tay, mắt chăm chăm nhìn vào mấy dòng chữ ngắn gọn một lúc quyền tư lệnh Đào bảo công vụ Lưu đi gọi chủ nhiệm kỹ thuật Nhật lên gặp ông ngay. Chỉ ít phút sau cái dáng lòng khòng của chủ nhiệm Nhật đã xuất hiện ngoài cửa. Vừa nhìn thấy Nhật quyền tư lệnh Đào đã nói ngay:
- Anh vào đây! 198 đang kêu cứu đây này!- Ông đưa bức điện cho chủ nhiệm Nhật.
Chủ nhiệm Nhật cầm bức điện chăm chú đọc, miệng lẩm bẩm:
- Quái lạ! Sao nó nhai bánh chịu nặng và xích dữ đến vậy?
Quyền tư lệnh Đào đăm chiêu:
- Có lẽ ta chưa lường hết những yếu tố ảnh hưởng đến tình trạng kỹ thuật của các thiết bị anh Nhật ạ. Bây giờ theo anh phải làm thế nào?
Tay vẫn giở ra gập vào bức điện chủ nhiệm Nhật trầm ngâm:
- Có lẽ phải cho cho bổ sung gấp khí tài vào thôi.
Quyền tư lệnh Đào gật đầu:
- Vậy thì anh về tính toán cụ thể và lập kế hoạch để chuyển hàng vào cho anh em càng sớm càng tốt. Chú ý tập trung vào mấy loại khí tài anh em người ta yêu cầu thôi. Tám giờ sáng mai anh báo cáo kế hoạch với tôi. Nhớ là phải thật cụ thể đấy!
Chủ nhiệm Nhật đứng dạy:
- Vậy xin phép tư lệnh tôi về.
Không nhìn lên quyền tư lệnh Đào chỉ vẫy nhẹ tay. Còn lại một mình ông giở cuốn sổ “điện mật đi” ngồi ngẫm nghĩ một chút rồi viết rất nhanh:
“Gửi số 2!
Số 1 biểu dương đoàn 198 đã đưa được 100% trang bị tới đích. Sắp tới số 1 sẽ gửi tiếp hàng vào theo đường dây 559. Cần tổ chức rút kinh nghiệm đợt hành quân vừa qua và khôi phục ngay xe pháo để sẵn sàng bước vào chiến đấu.
Ký điện- Số 1”.
Gọi Lưu đưa bức điện xuống cho cơ yếu xong quyền tư lệnh Đào lại giở tấm bản đồ khu vực Tây Quảng Trị ra ngồi nghiền ngẫm. Chỉ mất chưa đầy một phút ông đã tìm thấy vị trí tập kết của đại đội 3. Nhưng đến vị trí tập kết của đại đội 9 mãi một lúc sau ông mới tìm thấy. Khoanh hai vòng bút chì đỏ vào hai vị trí khuôn mặt ông trầm hẳn lại rồi vớ lấy bút chì đánh một dấu hỏi rất đậm vào cạnh vị trí trú quân của đại đội 9. 

Trong lúc đó tại sở chỉ huy tiền phương chính ủy Ngọc cũng đang chuẩn bị cho cuộc họp tổng kết đợt hành quân dự kiến vào ngày mai. Sở chỉ huy nằm trên sườn một quả đồi thấp cách đường 9 khoảng 5 ki- lô- mét về phía bắc, ngay gần vị trí tập kết của đại đội 3. Ngay từ hôm vào tới đây tham mưu trưởng Dương đã bỏ ra cả một ngày đi thực địa mới chọn được địa điểm này làm sở chỉ huy. Khu vực này ít chịu ảnh hưởng của bom đạn Mỹ nên rừng nguyên sinh hầu như còn nguyên vẹn, những cây cổ thụ hai ba người ôm chen nhau mọc san sát. Tầng tầng lớp lớp tán lá cây cao vút ken khít nhau đến nỗi ngửa cổ nhìn lên không thấy trời. Ngay dưới chân đồi là một dòng suối nhỏ, vì mới là đầu mùa khô nên nước còn đầy ắp. Sẵn gỗ, đất lại dễ đào nên chỉ sau gần một tuần tiểu đội công binh đã hoàn thành việc xây dựng sở chỉ huy. Nằm ở trung tâm khu vực là hầm của chính ủy và tham mưu trưởng. Hai căn hầm chữ A chắc chắn, rộng rãi có cửa dẫn ra một hầm thùng làm nơi hội họp. Đó là một căn hầm sâu gần một mét rộng chừng chục mét vuông được lợp cỏ tranh, giữa hầm là bộ bàn ghế được ghép bằng mấy tấm gỗ anh em công binh xin từ bên xưởng cưa mặt trận về vẫn còn thơm mùi nhựa. Nằm tản mát xung quanh đó là hầm dành cho cán bộ các cơ quan Bộ tư lệnh và trung đoàn H03. Bên kia con suối cách một quả đồi là vị trí trú quân của đại đội 3. Từ đây đến sở chỉ huy mặt trận cũng không xa lắm nên chính ủy Ngọc tỏ ra khá ưng ý với vị trí này.
  Buổi sáng trong rừng già thật dễ chịu. Có vẻ như cái nắng của mùa khô đất Lào không ảnh hưởng gì đến nơi đây. Ngồi bên bộ bàn ghế tự tạo chính ủy Ngọc đang xem lại cuốn nhật ký hành quân mà ông đã ghi chép suốt hơn một tháng qua. Thói quen ghi chép tỷ mỷ mọi sự kiện của một cán bộ chính trị lâu năm bây giờ xem ra đắc dụng. Mặc dù không phải lúc nào cũng đi cùng đội hình hành quân của bộ đội nhưng hầu như mọi sự kiện xảy ra trên đường hành quân đều được ông ghi chép cụ thể, đặc biệt là những diễn biến tư tưởng của bộ đội. Từ trong tiềm thức ông hiểu những kinh nghiệm rút ra từ cuộc hành quân này sẽ vô cùng bổ ích một khi lực lượng tăng thiết giáp phát triển và đi sâu vào các mặt trận phía Nam.
Đang cắm cúi ghi chép chính ủy Ngọc chợt giật mình vì một bóng đen lừng lững xuất hiện trước cửa hầm và cất tiếng chào. Phải mất gần một phút ông mới nhận ra người đứng trước mặt mình là tiểu đoàn trưởng Tân. Mới không gặp nhau có nửa tháng mà trông anh chàng tiểu đoàn trưởng điển trai này khác quá. Khuôn mặt béo tốt, hồng hào nay đen sắt lại, hàm râu quai nón đẹp tuyệt thường được cạo nhẵn nhụi nay tua tủa trông đến khiếp. Chỉ cái ghế băng phía đối diện chính ủy Ngọc niềm nở:
- Ngồi xuống đây đã!- Với tay lấy bi- đông nước chè rừng bên cạnh rót ra bát sắt đẩy về phía Tân ông mời- Uống nước đi nào!
Đón bát nước màu xanh đen tỏa mùi thơm hăng hắc Tân tươi hẳn nét mặt:
- Cảm ơn thủ trưởng! Đang khát quá!- Dứt lời anh đưa bát nước lên miệng làm một hơi hết sạch.
Chính ủy Ngọc lấy cái bát nghiêng bi đông rót thêm bát nước nữa và ân cần:
- Cậu đi thế nào nhanh thế? Từ đấy về đây cũng phải hơn trăm cây số chứ ít ỏi gì?
Tân cầm bát nước làm tiếp một hơi nữa. Chừng như đã đỡ cơn khát anh mới trả lời:
- Chiều hôm kia nhận được điện triệu tập của thủ trưởng tôi đi ngay. Cũng may đi nhờ được xe nên mới nhanh như thế chứ nếu đi bộ chắc phải mất mấy ngày nữa mới đến.
Chính ủy Ngọc gập cuốn sổ tay lại:
- Tình hình trong ấy thế nào?
Tân trở lại vẻ trịnh trọng thường ngày:
- Báo cáo thủ trưởng! Hiện tại “xê Chín” đã vào vị trí tập kết theo quy định. Anh em đang đào hầm xe, hầm người. Chắc độ hai, ba ngày nữa sẽ ổn định mọi mặt- Dường như đã nung nấu từ lâu nên Tân làm luôn một lèo- Tuy nhiên cho đến giờ tôi vẫn không hiểu tại sao lại đưa “xê Chín” vào sâu như thế? Tiểu đoàn có hai đại đội mà mỗi thằng nằm một nẻo cách nhau hàng trăm ki- lô- mét như vậy công tác chỉ huy sẽ rất khó khăn. Mà theo tôi được biết là ta đã xác định mục tiêu chỉ ở quanh quanh khu vực đường 9 này thôi cơ mà!
Chính ủy Ngọc trầm ngâm một lát rồi mới trả lời:
- Thực ra lúc đầu tớ cũng thắc mắc như vậy. Nhưng hôm vừa rồi vào Bộ tư lệnh mới biết đó là ý định của mặt trận. Các anh trên ấy định đưa đại đội 9 vào A Lưới để từ đó đánh xuống Huế.
Tân trợn tròn mắt:
- Đánh Huế?
Chính ủy Ngọc xác nhận:
- Đúng thế! Tuy nhiên tớ với anh Dương đã có ý kiến với các anh ấy rồi. Một là trận đánh sắp tới là trận đánh đầu tiên của binh chủng, sự thành bại của nó có ý nghĩa cực kỳ quan trọng nên cần thiết phải sử dụng lực lượng tập trung. Vì vậy hai đại đội phải để gần nhau để có thể hỗ trợ lẫn nhau khi cần thiết. Hai là chúng ta cũng chưa nắm được tình hình đường sá từ A Lưới xuống Huế thế nào, đưa xe tăng vào đó chắc gì đã sử dụng được.
Tân nôn nóng:
- Vậy họ quyết định thế nào?
Chính ủy Ngọc đăm chiêu:
- Các anh ấy hứa sẽ nghiên cứu thêm các ý kiến của ta. Tớ cũng đã điện báo về Bộ tư lệnh để anh Đào nghiên cứu và có ý kiến với Bộ rồi. Tạm thời “xê Chín” cứ nằm ở đó đã. Thôi, bây giờ cậu nghỉ ngơi, tắm giặt và chuẩn bị báo cáo tổng kết đi! Sáng ngày mai ta sẽ họp. Mà cậu phải cạo bộ râu đi chứ, trông rõ khiếp!
Tân đứng dạy:
- Xin lỗi thủ trưởng! Mới có hai ngày hai đêm không cạo mà nó đã như thế đấy! Còn bây giờ xin phép thủ trưởng tôi về - Chừng như vẫn còn hậm hực anh vừa quày quả đi ra cửa vừa lầm bầm- Mấy ông cứ tưởng xe tăng như cái xe đồ chơi, cứ thích đặt vào đâu là đặt.

Mặc dù vẫn còn mệt vì hai đêm lắc lư trên thùng ô tô và hai ngày cuốc bộ vã Tân chỉ tắm rửa qua loa và cạo qua quýt bộ râu rồi gọi một chiến sĩ thông tin đi cùng anh sang vị trí trú quân của đại đội 3. Anh muốn xem tình hình ăn ở của đại đội này thế nào. Tiếng là tiểu đoàn trưởng nhưng thực ra từ hôm bắt đầu hành quân đến nay anh toàn đi với đại đội 9, bây giờ được chính ủy Ngọc giao viết báo cáo tổng kết anh cũng cần phải nắm lại tình hình của bên này.
Vừa đến chỗ trú quân của đại đội 3 Tân đã thấy ưng ý lắm. Anh thốt lên: “chỗ này thì tập kết cả sư đoàn xe tăng cũng được”. Cũng giống như bên sở chỉ huy tiền phương vị trí tập kết của đại đội 3 nằm dưới một cánh rừng nguyên sinh rậm rạp. Đại đội trưởng Phan Văn Hải đưa tiểu đoàn trưởng của mình đi khắp lượt khu trú quân của đại đội. Đã có hơn chục ngày nằm ở đây nên hệ thống hầm xe và người của đại đội 3 đã xây dựng gần như hoàn tất. Mười một chiếc xe tăng nằm gọn gàng trong những căn hầm sâu gần ngập thân xe, dưới bụng xe là hầm ngủ của thành viên có cửa ra vào ở phía trước xe, còn anh em trong đại đội đang tập trung củng cố kỹ thuật xe pháo. Đại đội trưởng Hải hể hả:
- Cũng may ở đây toàn là đất ba- zan nên đào hầm cũng đỡ vất vả.   
Tiểu đoàn trưởng Tân gật đầu ra vẻ hài lòng. Tuy vậy anh cũng góp ý:
- Nhưng các ông cũng phải chú ý đến việc thoát nước đấy. Hầm thế này mà mưa to một trận là gay ngay.
Hải công nhận:
- Đúng thế ạ! Nhưng vì bây giờ đang còn là mùa khô nên chúng tôi tạm thời dừng việc này để bộ đội tập trung khôi phục xe trước. Sau đó nếu ở lâu dài sẽ phải đào hệ thống rãnh thoát nước chứ.
Liếc nhìn đồng hồ Tân bảo:
- Thôi, ta về chỗ xe ông đi! Ông sẽ báo cáo tóm tắt tình hình hành quân của đại đội cho tôi để tôi còn đưa vào báo cáo tổng kết. Sáng mai mời cả ông lên họp luôn.
Xe của đại đội trưởng Hải nằm ở vị trí trung tâm của khu vực trú quân. Ngoài hầm xe, hầm ngủ xe đại đội trưởng có thêm một hầm họp được đào cạnh xe và có cửa thông với hầm ngủ. Hầm họp còn chưa có mái mà mới được che tạm bằng tấm bạt xe tăng nhưng cũng đã có bộ bàn ghế ghép bằng vỏ hòm đạn.  Đại đội trưởng Hải có vẻ tâm đắc lắm:
- Như thế này mọi sinh hoạt đều ở dưới hầm hoặc trong xe, từ trong xe muốn xuống hầm ngủ thì chui qua cửa an toàn. Còn đang ngồi ngoài này muốn vào hầm ngủ thì theo cửa kia- Hải chỉ tay vào cái cửa ngách thông sang hầm ngủ.
Tiểu đoàn trưởng Tân gật đầu:
- Tốt lắm! Nhưng các ông phải kiếm cái gì mà lợp chứ không được sử dụng bạt thế này đâu nhé. Còn bây giờ ông lấy nhật ký hành quân ra đây.
Đại đội trưởng Hải chui vào xe, một lát sau anh mang theo cái xắc cốt ra hầm họp và đưa cho tiểu đoàn trưởng Tân cuốn nhật ký hành quân đã quăn hết cả mép. Lật cuốn nhật ký chăm chú xem một lúc Tân bảo:
- Tôi mượn ông cuốn sổ này để làm báo cáo tổng kết. Còn bây giờ ông báo cáo tóm tắt những vấn đề nổi bật nhất mà ông rút ra qua cuộc hành quân vừa rồi.
Hai người hí húi trao đổi mãi cho đến khi cậu pháo hai chạy về gọi đi ăn trưa.

Cuộc họp tổng kết đợt hành quân đường dài của đoàn 198 được tiến hành ngay tại căn hầm họp của sở chỉ huy tiền phương. Chỉ trừ trưởng ban tác huấn Phúc được Bộ tư lệnh mặt trận gọi đi nhận nhiệm vụ còn lại có mặt đầy đủ các cán bộ của Bộ tư lệnh, đoàn 198 và có thêm đại đội trưởng đại đội 3 Phan Văn Hải. Sau tuần nước chè rừng trong những chiếc bát B52 to đùng chính ủy Ngọc khai mạc cuộc họp:
- Thưa toàn thể các đồng chí! Chấp hành chỉ thị của Bộ chúng ta đã tiến hành đưa đoàn 198 rời hậu phương miền Bắc vào đây để chuẩn bị tham gia chiến đấu. Cho đến thời điểm này đã có thể khẳng định chúng ta đã hoàn thành nhiệm vụ của cuộc hành quân. Chúng ta đã đưa được 100% xe tới đích an toàn. Tuy nhiên cũng còn tồn tại một số vấn đề cần tiếp tục khắc phục. Cuộc họp hôm nay được tổ chức nhằm đánh giá một cách đầy đủ những kết quả đã đạt được cũng như những vấn đề chưa làm tốt của chúng ta. Qua đó rút ra những bài học kinh nghiệm cho các cuộc hành quân đường dài của xe tăng sau này. Vì vậy tôi đề nghị tất cả chúng ta phát huy mạnh mẽ tinh thần đấu tranh phê bình, nói thẳng nói thật cả điểm mạnh điểm yếu, cả những cái đã làm được và những việc còn làm chưa tốt. Đồng thời rút ra những bài học kinh nghiệm và đề xuất những biện pháp khắc phục để có thể hoàn thành nhiệm vụ với chất lượng cao hơn. Trước hết xin mời các đồng chí nghe bản báo cáo tổng kết của đồng chí tiểu đoàn trưởng. Xin mời đồng chí Tân!
Tiểu đoàn trưởng Tân hôm nay trông khác hẳn hôm qua, bộ râu quai nón bờm xờm đã được cạo nhẵn, một chút sắc hồng đã trở lại trên gò má. Anh đứng dạy trịnh trọng:
- Kính thưa đồng chí chính ủy! Thưa toàn thể các đồng chí! Theo sự phân công của đồng chí chính ủy tôi đã chuẩn bị xong bản báo cáo tổng kết về cuộc hành quân đường dài của tiểu đoàn 198. Tuy nhiên do điều kiện bản thân tôi đi với đại đội 9 nên việc nắm tình hình chung toàn tiểu đoàn cũng chưa thật sát nên báo cáo chắc chắn sẽ chưa thật đầy đủ. Vì vậy mong các đồng chí thông cảm và cũng đề nghị các đồng chí sẽ bổ sung cho. Sau đây tôi xin đi vào nội dung báo cáo- Sau khi nêu lên một loạt những con số về chiều dài đường hành quân, số cung chặng, số trọng điểm, sông suối phải vượt qua, số lần bị địch đánh phá vào đội hình, số người hy sinh và thương vong, số khí tài dự trữ phải thay thế, tốc độ bình quân đạt đượcv.v... Tân kết luận- Tóm lại, sau hơn một tháng hành quân chúng ta đã đưa được 100% trang bị và gần 100% người tới đích an toàn, trước thời gian quy định của Bộ. Theo chúng tôi đây là đây là một thắng lợi rất có ý nghĩa và có thể kết luận rằng cuộc hành quân của đoàn 198 đã thành công tốt đẹp.
Chính ủy Ngọc xen vào:
- Thành công thế thì ta phải hoan hô chứ!- Nói rồi ông vỗ mạnh tay, tất cả mọi người cùng vỗ tay theo. Không khí cuộc họp có vẻ sôi nổi hẳn lên.
Đợi cho mọi người trật tự trở lại tiểu đoàn trưởng Tân tiếp tục:
- Để rút ra những bài học kinh nghiệm cho nhiệm vụ tiếp theo chúng tôi tạm thời rút ra một số ưu nhược điểm chính của cuộc hành quân như sau, đề nghị các đồng chí chú ý và cho ý kiến. Trước hết về ưu điểm nổi lên một số vấn đề: một là cuộc hành quân có sự lãnh đạo sâu sát, sự chỉ đạo tập trung của Bộ tư lệnh, của cơ quan binh chủng và của trung đoàn H03 nên đã xây dựng được quyết tâm vững chắc, chuẩn bị chu đáo về mọi mặt, lập kế hoạch hành quân cơ bản sát với thực tế, tuy có phải điều chỉnh nhưng không lớn. Ưu điểm thứ hai là công tác bảo đảm hậu cần, kỹ thuật nhìn chung bố trí hợp lý, có lượng dự trữ từ từng xe lên đến đoàn, lại có sự chi viện đắc lực của Bộ tư lệnh nên có thể chủ động đối phó với mọi tình huống. Ưu điểm thứ ba là nhờ có sự hiệp đồng chặt chẽ của Bộ tư lệnh và sự quan tâm của cấp trên nên đi đến đâu đoàn 198 cũng được sự giúp đỡ, ủng hộ nhiệt tình của các địa phương, các đơn vị bạn. Ưu điểm thứ tư là trình độ chính trị tư tưởng vững vàng và trình độ chuyên môn nghiệp vụ vững chắc của đại đa số cán bộ chiến sĩ là nhân tố có ý nghĩa quan trọng đối với thắng lợi của cuộc hành quân. Về khuyết điểm chúng tôi nhận thấy còn tồn tại một số vấn đề sau: một là về trình độ và kinh nghiệm của một bộ phận cán bộ, chiến sĩ còn hạn chế. Chính khuyết điểm này là nguyên nhân gây nên một số sự cố như trôi xe, đổ xe v.v... Khuyết điểm thứ hai là việc tính toán lượng khí tài dự trữ chưa thật sát với điều kiện, hoàn cảnh nên hiện tại chúng ta gặp khó khăn rất lớn về khả năng cơ động - Đặt cuốn sổ tay xuống bàn Tân ngước lên nhìn một vòng quanh căn hầm rồi đột ngột kết luận- Trên đây là toàn bộ báo cáo tổng kết cuộc hành quân của tiểu đoàn chúng tôi, đề nghị các thủ trưởng và các đồng chí cho ý kiến. Hết ạ!
Chính ủy Ngọc nhìn quanh một lượt rồi gật gù ra vẻ hài lòng:
- Trước hết xin biểu dương đồng chí tiểu đoàn trưởng đã có bản báo cáo tổng kết tương đối đầy đủ và rất sát thực tế. Bây giờ ta nghỉ giải lao ít phút rồi sau đó các đồng chí sẽ thảo luận đóng góp ý kiến cho thật hoàn chỉnh. Nào, mời các đồng chí uống nước đi!
Không khí trong căn hầm họp sôi nổi hẳn lên, chiếc bi đông xe đầy nước chè rừng được chuyền tay rót ra các bát. Tiếng bình phẩm nổi lên:
- Thua xa chè Tam Đảo thủ trưởng nhỉ?.
- Trông thì cũng màu mè đấy nhưng uống cứ nhạt thếch!
Tranh thủ lúc giải lao mấy tay nghiện ngập kéo nhau ra cửa hầm hút thuốc. Cả hội chuyền tay nhau điếu thuốc và đều băn khoăn “không hiểu rồi đây lấy gì mà hút”.
Trong lúc đó chính ủy Ngọc và tham mưu trưởng Dương đang thì thầm với nhau ở đầu bàn. Có vẻ như hai người đang trao đổi về bản báo cáo của tiểu đoàn trưởng Tân thì phải, chỉ thấy tham mưu trưởng nói còn chính ủy Ngọc lúc lúc lại gật đầu.
Đúng lúc đó trưởng ban tác huấn Phúc xuất hiện, anh vồn vã bắt tay tất cả mọi người. Chính ủy Ngọc tươi cười:
- Thế nào? Bộ tư lệnh mặt trận gọi lên có gì mới không?- Thấy Phúc tỏ vẻ ngần ngừ ông giục- Không sao cả, cứ nói đi! Toàn anh em cán bộ cả mà.
Trưởng ban tác huấn Phúc gỡ cái xắc cốt bên mình ra, anh mở xắc cốt lấy tấm bản đồ trải ra mặt bàn rồi hạ giọng:
- Báo cáo chính ủy và các anh, Bộ tư lệnh mặt trận đã chỉ định mục tiêu cho xe tăng và giao nhiệm vụ cho chúng ta bắt đầu tiến hành công tác chuẩn bị mọi mặt để 198 bước vào chiến đấu.
Tất cả mọi người có mặt đều xúm lại quanh tấm bản đồ, nhao nhao hỏi. Chính ủy Ngọc ôn tồn:
- Cứ bình tĩnh để cậu ấy nói xem thế nào!
Trưởng ban Phúc chỉ vào hai vị trí đã đánh dấu trên bản đồ rồi nói:
- Theo chủ trương của trên Đông Xuân này ta sẽ đánh lớn trên phạm vi rộng, trong đó có chiến dịch Đường Chín- Khe Sanh. Tiểu đoàn 198 được chỉ định tham gia tiêu diệt các cứ điểm Làng Vây và Hướng Hóa trong tuyến phòng thủ đường Chín.
Mấy cán bộ phía sau nhướn cả người lên nhìn vào bản đồ nhao nhao hỏi:
- Làng Vây ở chỗ nào? Hướng Hóa ở chỗ nào?
Trưởng ban Phúc rút cây bút máy trên túi ngực xuống chỉ vào một điểm trên bản đồ và trả lời:
- Đây là Làng Vây- Anh rê cái bút dịch sang phía đông- Còn đây là Hướng Hóa. Cả hai đều nằm trên trục đường Chín.
Tham mưu trưởng Dương ghé vào tai chính ủy Ngọc thì thầm gì đó một lát, chính ủy Ngọc gật đầu rồi cao giọng:
- Thôi, mời các đồng chí ổn định trật tự. Bây giờ ta tập trung vào việc tổng kết hành quân cho xong đã- Đợi cho mọi người trật tự trở lại ông tiếp- Vừa rồi các đồng chí đã nghe bản báo cáo của đồng chí tiểu đoàn trưởng. Sau đây đề nghị các đồng chí thảo luận đóng góp ý kiến bổ sung. Đồng chí Tân nhớ ghi chép cẩn thận để sau này hoàn chỉnh báo cáo gửi ra Bộ tư lệnh làm tài liệu học tập cho các đơn vị. Xin mời các đồng chí!
Trưởng ban tác huấn Phúc nhè nhẹ gấp tấm bản đồ lại. Ngay sau đó chính trị viên Tuấn có ý kiến:
- Thưa toàn thể các đồng chí! Trong quá trình chuẩn bị báo cáo tôi và anh Tân cũng đã có trao đổi với nhau. Vì vậy tôi xin hoàn toàn nhất trí với bản báo cáo. Tuy nhiên tôi muốn nhấn mạnh thêm một ưu điểm rất cơ bản, có ý nghĩa quyết định đến thắng lợi của cuộc hành quân vừa qua. Đó là chúng ta đã tiến hành rất tốt công tác giáo dục chính trị, lãnh đạo tư tưởng. Qua đó đảm bảo bộ đội có bản lĩnh chính trị vững vàng, tuyệt đối không có hiện tượng dao động, ngả nghiêng. Hơn một tháng vừa qua chúng ta đã phải vượt qua không ít khó khăn gian khổ, hy sinh có, bị thương có nhưng cán bộ chiến sĩ toàn tiểu đoàn vẫn giữ vững ý chí quyết tâm. Cũng nhờ có quyết tâm cao nên anh em rất tích cực, chủ động, sáng tạo khắc phục khó khăn để hoàn thành nhiệm vụ. Hết ý kiến!
Vẫn giữ thái độ điềm đạm như mọi ngày chính ủy Ngọc gật đầu:
- Được! Xin mời các đồng chí khác.
Tham mưu trưởng Dương giơ tay:
- Tôi có ý kiến!- Không đợi chính ủy Ngọc cho phép ông nói luôn- Về cơ bản tôi nhất trí với phần đánh giá ưu khuyết điểm của bản báo cáo. Tuy nhiên tôi xin bổ sung thêm một ưu điểm cũng rất quan trọng là: chúng ta đã kịp thời rút kinh nghiệm và truyền đạt kinh nghiệm cho bộ đội nên càng về sau khả năng xử trí tình huống của anh em khi gặp sự cố xảy ra càng linh hoạt hơn. Ngoài ra về bố cục của bản báo cáo tôi đề nghị tách riêng nội dung rút kinh nghiệm ra thành một phần riêng biệt với tiêu đề những bài học kinh nghiệm. Trong đó ta sẽ chỉ rõ những kinh nghiệm trong quá trình chuẩn bị cũng như tổ chức hành quân. Như vậy bản báo cáo sẽ rõ ràng hơn và có ý nghĩa thiết thực hơn. Hết ạ!
Chính ủy Ngọc vẫn điềm đạm:
- Các đồng chí khác thấy thế nào?
Có vẻ nóng ruột với những tin tức trưởng ban tác huấn Phúc mang về trung đoàn phó Lãm nói to:
- Tôi thấy như thế là đầy đủ lắm rồi ạ!
Chính ủy Ngọc nhìn quanh một lượt thấy không ai phản ứng gì. Ông kết luận:
- Các đồng chí không có ý kiến gì tôi xin kết luận phần thảo luận ở đây. Trước hết xin hoan nghênh ý kiến của đồng chí Dương. Mục đích của việc tổng kết này như tôi đã nói lúc đầu là rút ra những bài học kinh nghiệm để truyền đạt cho các đơn vị đi sau. Vì vậy cần làm nổi rõ điều đó và tôi nhất trí phải tách những bài học kinh nghiệm ra thành một phần riêng. Các ý kiến bổ sung của các đồng chí tôi cũng hoàn toàn nhất trí. Đề nghị đồng chí Tân tổng hợp lại và hoàn chỉnh báo cáo. Lúc nào xong đưa tôi xem và sẽ gửi ra Bộ tư lệnh bằng đường công văn. Các đồng chí còn ý kiến gì không?
- Hết!- Mọi người đồng thanh trả lời.
Chính ủy Ngọc cười bắt nọn:
- Chắc lại sốt ruột muốn nghe anh Phúc thông báo tin mới chứ gì? Thôi được, bây giờ mời đồng chí Phúc nói rõ hơn về hai mục tiêu mà trên giao cho chúng ta xem nào!
Trưởng ban tác huấn Phúc lại trải tấm bản đồ ra bàn, mọi người nhổm hết cả dạy để nhìn. Phúc trang trọng:
- Báo cáo chính ủy và các đồng chí! Trước hết xin báo cáo với chính ủy và các đồng chí, do yêu cầu nhiệm vụ trên đã quyết định thành lập Bộ tư lệnh mặt trận Đường Chín- Khe Sanh do một đồng chí Tổng tham mưu phó làm tư lệnh và đồng chí phó chủ nhiệm Tổng cục chính trị làm chính ủy. Như vậy hiện nay mặt trận Đường Chín- Khe Sanh không còn nằm trong quân khu Trị Thiên nữa mà sẽ hoạt động độc lập.
Chính ủy Ngọc gật đầu nói nhỏ:
- Sẽ đánh lớn ở đây đây. Tiếp tục đi!
Phúc cúi xuống vuốt phẳng tấm bản đồ và tiếp tục:
- Như tôi đã nói lúc trước, hai mục tiêu trên giao cho ta tham gia tiêu diệt là Hướng Hóa và Làng Vây. Tuy nhiên thông tin của trên cung cấp về hai mục tiêu này còn rất sơ lược. Cụ thể giờ mới chỉ biết Hướng Hóa là quận lỵ của quận Hướng Hóa, ở đây có một chi khu quân sự với quân số khoảng một tiểu đoàn. Còn lực lượng địch ở Làng Vây cũng có một tiểu đoàn biệt kích chiếm đóng. Cả hai mục tiêu này đều nằm trên trục đường Chín, trong đó Làng Vây được coi là cứ điểm tiền tiêu của hệ thống phòng thủ này nên được xây dựng rất kiên cố. Để có thông tin chi tiết thêm về các mục tiêu này ta sẽ cần tổ chức đi trinh sát trong thời gian tới.
Tham mưu trưởng Dương nhăn trán một lát rồi hỏi 
- Thế đã biết mình sẽ phối hợp với đơn vị bộ binh nào chưa?
Phúc lắc đầu:
- Hiện tại mới là giao nhiệm vụ sơ bộ để  mình chuẩn bị chiến trường nên chưa biết cụ thể, nhưng có khả năng là ta sẽ hiệp đồng với B04.
Rê rê cây bút máy theo đường chì màu xanh trên hai khu vực Hướng Hóa và Làng Vây tham mưu trưởng Dương lẩm bẩm:
- Hai cứ điểm này đều khá lớn đây- Nói rồi ông ngẩng lên quay sang phía chính ủy Ngọc- Có lẽ ta phải tiếp tục đề nghị mặt trận cho kéo “xê Chín” ra thôi anh ạ!
Xung quanh cùng rộ lên tiếng phàn nàn:
- Chả hiểu các bố ấy tính toán thế nào mà đưa “xê Chín” vào sâu thế!
Chính ủy Ngọc ôn tồn:
- Các đồng chí cứ bình tĩnh đã nào! Việc đưa đại đội 9 vào trong đó là một ý định rất táo bạo của Bộ chỉ huy mặt trận nhưng có lẽ chưa thích hợp vào lúc này. Chúng tôi đã có ý kiến rồi và các anh ấy đã hứa sẽ nghiên cứu. Tôi nhất trí với anh Dương là tiếp tục đề nghị với mặt trận để kéo đại đội 9 ra cùng tham gia chiến đấu ở ngoài này. Có lẽ nay mai ta sẽ đi làm việc cụ thể với mặt trận anh Dương ạ!
Tham mưu trưởng Dương gật đầu:
- Thực ra đấy cũng là một ý định tốt nhưng cũng có vẻ hơi phiêu lưu. Có thể là do các anh ấy chưa thật hiểu về sở trường và sở đoản của xe tăng. Tôi nghĩ rằng để sử dụng xe tăng cho hợp lý rất cần thiết phải có người của ta bên cạnh Bộ chỉ huy mặt trận. Anh nghĩ thế nào về vấn đề này anh Ngọc?
Chính ủy Ngọc trầm ngâm một lát mới chậm rãi:
- Ý kiến của anh rất hay. Theo chỗ tôi biết thì các binh chủng khác đều có chủ nhiệm binh chủng bên cạnh người chỉ huy. Vậy thì xe tăng cũng không phải là một ngoại lệ- Ông dừng lại ngẫm nghĩ một chút rồi dứt khoát- Tôi thống nhất thế này nhé: ngày kia tôi với anh Dương sẽ lên làm việc với Bộ tư lệnh mặt trận, sau đó ở lại luôn trên ấy. Mọi việc ở dưới này sẽ giao cho ban chỉ huy đoàn 198 toàn quyền định đoạt. Còn bây giờ ta kết thúc cuộc họp ở đây. Anh Dương soạn ngay điện về báo cáo số 1. Anh Tân tiếp tục hoàn chỉnh bản báo cáo tổng kết hành quân. Anh Lãm và các anh trong ban chỉ huy bàn bạc lên kế hoạch chuẩn bị chiến trường. Chiều mai các anh báo cáo với tôi và anh Dương. Công việc thế các đồng chí rõ cả chưa?- Dừng một lát không thấy ai tỏ thái độ gì ông tiếp- Các đồng chí nghỉ!       

Mọi người lục tục rời phòng họp, khuôn mặt ai cũng lộ vẻ đăm chiêu.

KHÔNG CẦU PHÀ, XE TĂNG THIẾT GIÁP NHẸ VƯỢT SÔNG THẾ NÀO?

Không cầu phà, xe tăng, thiết giáp nhẹ VN vượt sông thế nào?
Huấn luyện lái bơi xe thiết giáp tại Tiểu đoàn Thiết giáp 47. Ảnh: Bộ Tư lệnh Thủ Đô Hà Nội.

Bơi nước là một tính năng kỹ thuật quan trọng của các loại xe tăng, xe thiết giáp hạng nhẹ, đảm bảo chúng có thể tự mình vượt qua các vật cản nước.

Nhờ đó mà xe tăng, thiết giáp hạng nhẹ của Việt Nam không cần đến sự hỗ trợ của các phương tiện bảo đảm khác như tàu, phà... khi hành tiến.
Tùy theo công dụng, điều kiện công tác... mà người ta thiết kế cách thức bơi cho xe tăng, xe thiết giáp theo những phương thức khác nhau. Cho đến nay, có 3 phương thức bơi nước đã được sử dụng như sau:
Bơi bằng chân vịt
Đây là phương thức bơi thông dụng của các loại tàu, thuyền từ khi có động cơ. Đó là một bộ phận mà hình dáng của nó như cái cánh quạt được lắp vào phía sau phương tiện.
Cái chân vịt này quay nhờ động lực của động cơ, khi nó quay sẽ tạo thành sức đẩy đẩy phương tiện về phía trước. Trong quân sự nó cũng được sử dụng cho một số loại xe thiết giáp như xe các dòng bánh lốp BTR-60PB, ĐM2 hoặc một số loại xe bơi của công binh.
Ưu điểm của phương thức này là cấu tạo đơn giản, dễ chế tạo và sức đẩy cũng khá mạnh nên vận tốc bơi khá cao. Tuy nhiên nó có nhược điểm là chân vịt để lộ ra ngoài sẽ rất dễ bị hư hại khi va chạm vào vật cản hoặc bị mìn, mảnh pháo, mảnh bom phá hủy.
Để khắc phục nhược điểm này, các loại xe thiết giáp gần đây thường có lồng bảo vệ chân vịt hoặc lắp chân vịt vào một hốc dưới đuôi xe song cũng chỉ giảm thiểu được một phần mà thôi.

Một số loại xe tăng, thiết giáp phổ biến của Việt Nam. Ảnh: Khắc Nguyệt.
Một số loại xe tăng, thiết giáp phổ biến của Việt Nam. Ảnh: Khắc Nguyệt.
Bơi bằng động cơ (ống) phản lực
Để khắc phục triệt để nhược điểm trên của chân vịt người ta chế tạo ra hai động cơ phụt nước  lắp lên xe. Đây là phương thức mà các xe tăng bơi phổ biến trong biên chế các đơn vị xe tăng, thiết giáp Việt Nam đã dùng như PT-76, K-63-85...
Hai động cơ phản lực thực ra là 2 ống kim loại nhỏ dần về phía sau, một đầu nằm ở đáy xe, một đầu nằm ở đuôi xe và có nắp đậy. Trong 2 ống đó có lắp hai cánh quạt bằng hợp kim.
Khi nó quay sẽ hút nước vào cửa ở dưới bụng xe và đẩy về đằng sau như hai vòi rồng. Và chính phản lực của hai dòng nước phụt về sau với tốc độ cao này đã đẩy xe tiến về phía trước.
Khi muốn lùi người ta chỉ cần đóng hai cửa ống phụt nước lại, lượng nước lẽ ra phải phụt ra phía sau bây giờ sẽ theo những khe hở (gọi nôm na là “mang cá”) ở hai bên sườn xe phụt về phía trước.
Và vì nước phụt về phía trước nên tất nhiên là phản lực của nó sẽ đẩy xe đi lùi.
Còn nếu muốn chuyển hướng thì chỉ cần đóng một bên cửa phụt nước lại. Thế là một ống phụt nước ra phía sau, còn ống bên kia lại phụt nước ra phía trước tạo thành một ngẫu lực và xe sẽ chuyển hướng về phía bên ống phụt bị bịt.
Nằm ở trong xe, được vỏ giáp bảo vệ rõ ràng là hai động cơ phụt nước an toàn hơn nhiều so với những chiếc chân vịt. Tuy nhiên, nó cũng có nhược điểm là kết cấu phức tạp và đặc biệt là chiếm không gian lớn.

Đội hình xe thiết giáp BMP-1 (Sư đoàn 308) huấn luyện vượt sông.
Đội hình xe thiết giáp BMP-1 (Sư đoàn 308) huấn luyện vượt sông.
Bơi bằng xích
Là phương thức sử dụng luôn băng xích của xe thành cơ cấu bơi nhờ thêm một số bộ phận phụ trợ. Bộ phận phụ trợ này bao gồm các phần của hộp xích.
Các phần này tạo thành một hộp kín bao lấy nửa trên của băng xích, đặc biệt phía trước của mặt trong hộp xích tạo thành một mặt vát hướng về phía sau.
Khi xích chạy sẽ guồng nước theo, khi gặp mặt vát phía trước hộp xích sẽ tạo thành một dòng chảy về phía sau và sẽ tạo ra một phản lực đẩy xe tới trước.
Đây là phương thức bơi có kết cấu đơn giản nhất cho nên được sử dụng khá rộng rãi cho các loại TTG gần đây như M-113, BMP-1, 2, 3...

Xe thiết giáp hiện đại BMP-3 thực hành vượt chướng ngại nước.
Xe thiết giáp hiện đại BMP-3 thực hành vượt chướng ngại nước.
Tuy nhiên, phương thức này cũng có nhược điểm là lực đẩy yếu nên vận tốc bơi chậm, khi gặp sóng to gió lớn hoặc ngược dòng chảy mạnh sẽ có thể không bơi được. Ngoài ra, nếu do va chạm làm rách, hỏng hộp xích cũng ảnh hưởng lớn đến khả năng bơi của xe.
Nguồn: http://soha.vn/quan-su/khong-cau-pha-xe-tang-thiet-giap-nhe-vn-vuot-song-the-nao-20160201095402648.htm

Chủ Nhật, 25 tháng 12, 2016

BÃO THÉP 1- CƠN LỐC ĐẦU MÙA- Kỳ 17


Ngay khi buổi lễ kết thúc toàn bộ cán bộ chiến sĩ đại đội 9 về ngay xe của mình để làm những công việc chuẩn bị cuối cùng, cánh đại đội 3 và đại đội 6 cũng kéo cả ra cổng để đưa tiễn đồng đội. Quyền tư lệnh Đào đến bắt tay từng người trong đoàn cán bộ Bộ tư lệnh đi cùng 198. Đến trước chính ủy Ngọc và tham mưu trưởng Dương ông nán lại hơi lâu:
- Các anh đi đợt này sẽ ác liệt và gian khổ đấy.
Tham mưu trưởng Dương cười:
- Thì chiến tranh mà! Những chưa biết chừng ở ngoài này lại ác liệt hơn ấy chứ!
Quyền tư lệnh Đào đưa tay nắm thật chặt tay chính ủy Ngọc và tham mưu trưởng Dương, mắt ông có cái gì đó hơi lạ. Như nhận thấy vẻ khác thường nơi người đồng nhiệm ông Ngọc ôn tồn:
- Anh cứ yên tâm! Mọi việc ta đã bàn định kỹ rồi, tôi và anh Dương sẽ dựa trên cơ sở đó bàn bạc với nhau để giải quyết. Còn bây giờ anh ra chia tay anh em đi! Tôi với anh Dương cũng đến lúc phải đi rồi.
Quyền tư lệnh Đào gật đầu:
- Thôi, các anh đi! Anh Dương nhớ duy trì liên lạc thường xuyên nhé! Chín giờ sáng hàng ngày là tôi phải nhận được điện báo của anh đấy!
Cả chính ủy Ngọc và tham mưu trưởng Dương cùng nói:
- Anh yên tâm, chúng tôi nhớ rồi! Tạm biệt anh!
Đúng lúc đó các xe tăng bắt đầu khởi động. Mười một động cơ 260 mã lực cùng gầm lên phá tan sự yên tĩnh vốn có của buổi đầu hôm trung du. Một đàn chim từ hàng cây ven hồ nước vụt bay lên xao xác. Chính ủy Ngọc và tham mưu trưởng Dương bước về phía chiếc xe con đã đợi sẵn bên hông nhà, còn quyền tư lệnh Đào rảo bước đi ra phía đoàn xe tăng đang tăng nhiệt động cơ.
Trong bóng chiều chạng vạng những chiếc xe tăng chất đầy khí tài và cắm đầy lá ngụy trang đang gầm gừ nhả khói trông như những con thú lớn thời tiền sử. Cánh đại đội 3 và đại đội 6 vẫn xúm xít quanh các xe. Những cái bắt tay, những lời chúc tụng và đùa cợt cứ nhao nhao. Ông Đào bước nhanh về phía chiếc xe đầu tiên. Từ trên xe tiểu đoàn trưởng Tân và đại đội trưởng Nghi cùng nhảy xuống:
- Chào tư lệnh!
Quyền tư lệnh Đào đưa hai tay nắm chặt tay hai người cán bộ cấp dưới:
- Sẵn sàng chưa?
Cả Tân và Nghi cùng trả lời:
- Báo cáo tư lệnh! Chúng tôi đã sẵn sàng!
Từ phía sau chiếc xe con của chính ủy Ngọc vọt lên, ông Ngọc nhô hẳn đầu ra ngoài vẫy tay chào tạm biệt. Quyền tư lệnh Đào bắt tay tiểu đoàn trưởng Tân và đại đội trưởng Nghi một lần nữa và giục:
- Thôi! Các cậu đi đi! Chúc các cậu lên đường thắng lợi.
Tân và Nghi cùng đứng nghiêm lại:
- Cảm ơn thủ trưởng! Chúng tôi đi đây!
Dứt lời cả hai trèo lên xe, Nghi bước vào ghế trưởng xe đội mũ công tác rồi siết chặt ống nói. Vài giây sau tiếng vào số kèn kẹt vang lên. Quyền tư lệnh Đào đứng nánh sang một gò đất cao bên đường. Tiếng động cơ gằn lên, chiếc xe tăng rùng mình chuyển động. Từ trên xe Tân, Nghi và các thành viên vẫy tay chào rối rít. Quyền tư lệnh Đào cũng giơ tay vẫy nhẹ. Từ phía sau từng chiếc một tiến lên. Cánh đại đội 3 và đại đội 6 giờ cũng đã dạt sang hai bên đường vẫy tay rối rít. Trên xe những cánh tay cũng đồng loạt hua lên, những tiếng chúc tụng, trêu đùa nhau át cả tiếng động cơ. Qua chỗ ông Đào đứng nhiều cậu còn nhô hẳn người lên hét:
- Chúc thủ trưởng khỏe!
Ông Đào vẫn vẫy tay nhè nhẹ khi mỗi chiếc xe qua. Mắt ông thấy cay cay, không hiểu vì khói xả hay vì cái gì đó không rõ. Chỉ biết trong ông đang dấy lên những cảm xúc thật khó tả. Vui mừng, phấn khởi, tự hào xen lẫn lo lắng làm lòng ông thấy lâng lâng. Tay ông vẫn vẫy đấy mà hồn như đang phiêu diêu theo từng vòng xích đến tận những miền xa. Không vui sướng sao được khi mà nguyện vọng bấy lâu nay đã thành hiện thực. Không tự hào sao được khi sắp được đóng góp sức mình vào cuộc chiến đấu giải phóng nửa nước thiêng liêng. Nhưng cũng không thể không lo lắng: những chiếc xe tăng nặng nề này có đi được đến đích hay không? Đến được rồi có tham gia chiến đấu được không? Và tham gia chiến đấu được thì kết quả thế nào?... Không nói ra nhưng ai cũng biết rằng cuộc ra quân lần này là một cuộc thử nghiệm lớn nhằm chứng minh khả năng sử dụng xe tăng tại miền Nam. Mà đã là thử nghiệm thì có thể thành công mà cũng có thể thất bại. Từ trong sâu thẳm của lý trí ông Đào luôn tin tưởng vào một chiến thắng. Nhưng biết đâu đấy, có khi chỉ vì một nguyên nhân rất vớ vẩn nào đó mà các ông chưa tính toán đến lại làm đổ bể tất cả. Trong những lần thảo luận ở Bộ tư lệnh khả năng này cũng đã được nhắc tới nhưng hầu như không ai muốn đi sâu vào, tất cả chỉ tập trung vào thảo luận những biện pháp để giành thắng lợi mà thôi. Những lúc chỉ có một mình ông cũng nghĩ tới khả năng xấu nhất này nhưng rồi cuối cùng tự ông cũng đi đến kết luận: không còn giải pháp nào khác mà phải “liều” thôi bởi không thử thì làm sao mà biết tốt xấu, mạnh yếu thế nào!.
Trời đã tối hẳn. Ánh trăng thượng tuần nhàn nhạt chỉ đủ để nhận ra những hình khối đen sì đang chuyển động trong tiếng động cơ gầm gừ và tiếng xích nghiến ken két. Dưới ánh trăng ông Đào không nhìn rõ mặt những chiến sĩ đang ngồi trên tháp pháo mà chỉ nhìn thấy hàm răng sáng lóa của họ khi họ cười và hét lên để chào ông. Lòng ông lại dội lên cảm xúc tự hào và thương mến. Những người lính của ông đi vào trận đánh mà vui như hội. Nào ai biết được rằng những gì đang chờ đợi họ ở phía trước, thế mà họ ra đi nhẹ nhàng làm sao.
Chiếc xe tăng cuối cùng đã qua, quyền tư lệnh Đào vẫn đứng lặng nhìn theo như bị thôi miên. Mãi đến khi chính trị viên Tuấn và tiểu đoàn phó Thiên đến bên cạnh ông mới bừng tỉnh. Chính trị viên Tuấn mời:
- Báo cáo tư lệnh! Đại đội 9 đã đi hết rồi! Mời tư lệnh về chỗ chúng tôi nghỉ ạ!
Quyền tư lệnh Đào gật đầu:
- Được! Các cậu bố trí cho tớ và mấy anh em đi cùng bữa cơm nhé! Chiều nay họp xong đi thẳng về đây đã kịp cơm nước gì đâu.
Cả hai cán bộ tiểu đoàn ngớ ra, Thiện phàn nàn:
- Chết thật! Thế mà anh em tôi không nghĩ ra. Mời thủ trưởng cứ về nghỉ, vài phút nữa sẽ có cơm thôi.
Nói rồi anh rảo bước về phía nhà chỉ huy. Quyền tư lệnh Đào cười:
- Chủ yếu là phải lo cho cậu lái xe thôi. Nó mà đói không lái được thì đêm nay khéo phải ngủ đường.
Tuấn ngạc nhiên:
- Thế thủ trưởng không nghỉ lại đây sao?
Ông Đào lắc đầu:
- Trong lúc đợi cơm tớ sẽ trao đổi với cậu một vài việc. Ăn cơm xong bọn tớ phải về cơ quan ngay, ngày mai còn rất nhiều việc phải làm.
Biết có nói cũng chẳng giữ được chính trị viên Tuấn đành mời:
- Thế thì mời thủ trưởng về nhà chỉ huy ngay ạ!
Hai thày trò lững thững đi về. Trăng đã lên cao và ngày một sáng hơn.       

***

Ra khỏi con đường nhỏ ven hồ đoàn xe bắt vào quốc lộ và bắt đầu tăng tốc độ. Đã gần đến Tết trung thu nên trăng khá sáng. Ánh trăng đủ để quan sát đường và dễ dàng phát hiện những chỗ ổ gà hay rãnh nước. Được lái thò đầu nên điều kiện quan sát của các lái xe cũng thuận lợi hơn. Xe đại đội trưởng Nghi đi đầu đội hình. Trên cửa trưởng xe chỉ có anh và tiểu đoàn trưởng Tân, mấy chiến sĩ còn lại đều bị anh bắt đi ngủ sớm để giữ sức khỏe lâu dài. Tuy nhiên mấy anh em đều khẩn khoản đề nghị cho họ cùng thức lúc nào buồn ngủ sẽ vào trong xe ngủ nên anh bắt ngồi cả phía sau tháp pháo. Đường vẫn còn dễ đi nên việc chỉ huy cũng nhàn, thỉnh thoảng anh chỉ phải nhắc lái xe giảm tốc độ để không làm vỡ đội hình.
Xe 567 đi gần cuối đội hình đại đội. Từ hôm qua xe đã được bổ sung thêm hai chiến sĩ nữa: Thực- thợ sửa chữa và Bình- chiến sĩ công binh. Cả hai đều mới trên dưới hai mươi nên nếu tính tuổi bình quân thì xe này đâm ra trẻ nhất đại đội. Cùng tuổi trẻ nên hai chiến sĩ mới về đã hòa nhập rất nhanh với các thành viên trong xe. Ngay cả lúc này theo quy định thì chỉ có trưởng xe phải thức để chỉ huy xe nhưng chẳng tay nào chịu đi ngủ. Tất cả ngồi túm tụm trên tháp pháo ngắm trăng và chí chóe trêu chọc nhau.
Mặc dù trăng tương đối sáng Cân vẫn căng mắt nhìn đường vì đây là loại xe bơi nước, mũi xe cao nên không nhìn thấy những gì ở ngay sát dưới mũi xe. Anh thận trọng dùng chân dầu kết hợp với cần lái để giảm xóc nên xe chạy rất êm. Xe chạy tốt, cự ly với xe trước được giữ đều nên trưởng xe Nhã cũng không phải nhắc nhở nhiều nhưng anh vẫn đứng sừng sững trên ghế trưởng xe, hai tay bám chắc vào mép cửa chăm chú nhìn đường như sẵn sàng đối phó với những bất trắc sắp xảy ra. Ngồi trên tháp pháo ngay phía trên cửa lái xe là Thắng, cậu ta vừa quan sát đường vừa cúi nhìn cách xử trí của Cân. Trong thâm tâm Thắng phải công nhận tay lái của Cân rất điêu luyện, xứng đáng là bậc thầy của cậu. Trong lúc đó Hòa, Bình và Thực ngồi phía sau và đang gân cổ hét vào tai nhau. Như mọi ngày Hòa đen vẫn là trung tâm của mọi cuộc tán gẫu. Hắn thọc tay vào sườn Bình:
- Này, mai có cái gì thì bỏ ra mà chiêu đãi đi nhé!
Bình đang mải nghiêng ngó không nghe rõ nên gân cổ hỏi lại:
- Cái gì? Vừa mới đi một lúc làm gì đã buồn đái!
Hòa tức máu quát lại:
- Đái đái cái gì? Không có bọn tớ cho đi nhờ thì bây giờ đang è cổ ra mà cõng ba lô đi bộ đấy- Đến đây thì Bình đã nghe ra, cậu ta gật đầu, Hòa tiếp- Thế thì mai có cái gì ngon phải đem ra chiêu đãi bọn tớ nhé! Hiểu chưa?.
Bình nhăn răng cười:
- Hiểu rồi! Nhưng bọn tớ “trên răng, dưới cát tút” cậu thích cái gì?
Biết là gặp phải “đối thủ rắn” Hòa quay sang Thực:
- Còn cậu này! Có gì ngon không?
Thực cười:
- Bọn em thì có cái gì? Đâu có như các anh ăn tiêu chuẩn xe tăng, đi chiến trường lại được ưu tiên đủ thứ!
Hòa nhăn nhó:
- Vớ được mấy tay này “xương” quá! Đi chiến đấu mà xe đưa xe đón thế này, sướng như đi du lịch chỉ việc ngồi ngắm cảnh mà chẳng chịu bỏ ra gì cả.
Thực công nhận:
- Công nhận đi với các anh sướng thật!
Nghe lõm bõm câu được câu chăng nhưng Nhã vẫn hiểu cuộc trao đổi của mấy anh em. Anh nhủ thầm: “cứ đợi đấy, vài hôm nữa thì mới biết sướng hay khổ”.

***

Chín giờ sáng hôm sau bức điện đầu tiên của đoàn 198 gửi về đã được trao cho quyền tư lệnh Đào. Nhận bức điện từ tay đồng chí cơ yếu ông Đào nôn nóng mở ngay ra xem. Bức điện rất ngắn gọn: “Thực hiện đúng kế hoạch hành quân. 100% người và trang bị an toàn. Ký điện: Số 2”. Hơi nhíu mày ông nghĩ bụng: “đồng ý là điện trời thì phải ngắn gọn nhưng như thế này thì ngắn gọn quá, có lẽ phải quy định chi tiết thêm các nội dung báo cáo mới được”. Ông bảo đồng chí cơ yếu:
- Đồng chí đứng đây đợi tôi một lát nhé!
Không đợi trả lời ông quay vào bàn làm việc lật mặt sau bức điện lên viết nhanh mấy dòng:
“Yêu cầu báo cáo chi tiết theo từng đại đội:
- Giờ xuất phát, giờ đến đích, địa điểm trú quân
- Số lần nghỉ ngắn, tốc độ bình quân
- Các sự cố về kỹ thuật
- Các tình huống gặp phải trên đường hành quân
- Tỷ lệ người và xe đến đích
- Chiều dài hành quân chặng tới, dự kiến giờ xuất phát
Ký điện : Số 1”
Quay ra đưa cho đồng chí cơ yếu bức điện ông dặn:
- Trong phiên liên lạc tới đồng chí gửi ngay cho tôi bức điện này. Rõ chưa?
Đồng chí cơ yếu vội trả lời:
- Rõ ạ!
- Được! Đồng chí về đi!- Ông phẩy tay.
Còn lại một mình quyền tư lệnh Đào ngồi vào bàn làm việc, ông giở tấm bản đồ kế hoạch hành quân của đoàn 198 trải rộng ra mặt bàn. Chăm chú nhìn vào tấm bản đồ một lúc ông lấy cây bút mực đỏ đệm thêm vào bên cạnh nét bút chì vẽ đường hành quân. Đây là ký hiệu của riêng ông cho dễ nhớ, như thế có nghĩa là đại đội 9 đã đi hết đoạn đường này. Ngày mai đường đệm thứ hai sẽ là của đại đội 3. Ông nhẩm tính như vậy đêm qua đại đội 9 đã đi được 60 ki- lô- mét, tốc độ bình quân đạt gần 10 ki- lô- mét một giờ. Tuy nhiên ông cũng hiểu rằng đó mới chỉ là đêm đầu tiên, những đêm ngày tiếp sau mới thật sự là những thử thách. Nhớ lại khi cơ quan tham mưu trình lên bản dự thảo kế hoạch lần đầu ông không khỏi bật cười. Các sĩ quan nhà ta đã vận dụng những kiến thức của Liên Xô, Trung Quốc để tính toán nên chủ yếu dựa vào chiều dài quãng đường và tốc độ bình quân. Vì vậy họ dự kiến chỉ hai mươi đến hai mươi nhăm ngày sẽ đến đích. Không phải là một người quá thận trọng song ông không đồng ý với bản kế hoạch đó. Chính ông yêu cầu họ phải tính toán lại và đưa vào đó một số ngày dự trữ chí ít cũng phải với hệ số 1,5. Sau vài ba buổi họp bản kế hoạch hành quân đã được thông qua nhưng ông hiểu kế hoạch vẫn chỉ là kế hoạch. Còn việc thực hiện nó sẽ phụ thuộc vào rất nhiều yếu tố cả khách quan lẫn chủ quan.



TÁC CHIẾN XE TĂNG Ở ĐÔ THỊ CHƯA BAO GIỜ DỄ DÀNG

Tác chiến xe tăng trong đô thị chưa bao giờ dễ dàng
Xe tăng Nga tại Chechnya.

Với địa hình bằng phẳng, nền đất cứng vững, giao thông thuận lợi cho cơ động... song tác chiến xe tăng tại đô thị không hề dễ dàng.

Thậm chí xe tăng có thể chịu tổn thất nặng nề trước các loại vũ khí chống tăng cá nhân gọn nhẹ, dễ cơ động... ngày càng phát triển và trở nên thông dụng. 
Thực tế đã chứng minh
Nhận định này đã được thực tế trong các cuộc chiến tranh gần đây chứng minh là hoàn toàn chính xác.
Trong chiến tranh Việt Nam, trận đầu tiên sử dụng xe tăng tiến công đô thị là trận tiến công TX Bình Long (An Lộc) năm 1972 trong khuôn khổ chiến dịch Nguyễn Huệ tại miền Đông Nam Bộ.
Trận đánh không những không thành công mà tăng thiết giáp (TTG) còn bị tổn thất khá nặng nề. Sau 4 lần phối thuộc cho bộ binh (BB) tiến công vào thị xã, gần 80% số xe tăng tham chiến đã bị địch bắn cháy, bắn hỏng.
Ngay cả trận đánh cuối cùng vào Sài Gòn ngày 30.4.1975 trong chiến dịch Hồ Chí Minh, mặc dù lúc này quân Mỹ đã không còn hiện diện tại miền Nam và thế lực của VNCH đã suy yếu nhiều song cuộc chiến cũng không dễ dàng gì.
Trên hướng đông, một trận chiến đấu ác liệt đã diễn ra ngay đầu cầu Sài Gòn. Lữ đoàn 203 đã cháy 4 xe ở đây. Sau khi vào nội đô, đến gần cầu Thị Nghè thêm 1 xe số hiệu 866 trúng đạn.
Còn tại hướng tây, Lữ đoàn 273 Quân đoàn 3 đã bị bắn cháy 2 xe tại Ngã tư Bảy Hiền. Đến Lăng Cha Cả thêm 5 xe nữa bị bắn cháy, bắn hỏng.
Trên thế giới cũng vậy! Trong cuộc chiến tranh Chechnya lần thứ nhất, quân đội Nga cũng đã phải hứng chịu những tổn thất nặng nề về TTG khi tiến công vào thủ phủ Grozny  tháng 12.1994.
Tại đây đã có hơn 200 xe TTG của quân Nga bị loại khỏi vòng chiến đấu, trong đó có 62 xe tăng thuộc loại tương đối hiện đại lúc bấy giờ (T72M và T80).

Xác một chiếc xe tăng T-80 của Nga tại Grozny.
Xác một chiếc xe tăng T-80 của Nga tại Grozny.
Những ví dụ thực tế trên cho thấy tác chiến xe tăng tại địa bàn đô thị không dễ dàng chút nào!
Vì sao lại như vậy?
Sở dĩ tác chiến xe tăng ở đô thị gặp nhiều khó khăn do các nguyên nhân chính sau:
Đô thị là nơi tập trung cao độ các khối kiến trúc lớn, các nhà cao tầng... có kết cấu vững chắc, mật độ cao nên hạn chế hiệu quả của hỏa lực chuẩn bị.
Bên cạnh đó, ở đó lại có nhiều vị trí thuận lợi để đối phương lợi dụng bố trí các toán chiến đấu cơ động như ngõ hẻm, ban công nhà cao tầng, tầng hầm các tòa nhà v.v...
Từ những vị trí này, với những loại vũ khí chống tăng cá nhân gọn nhẹ như M72, RPG các loại có thể dễ dàng bắn vào những điểm hiểm yếu của xe tăng như sườn xe, nóc xe, cửa lái xe...
Đó thường là những điểm có giáp thép mỏng lại không được bọc giáp phản ứng nổ.  Đồng thời, các toán chiến đấu này cũng dễ dàng khống chế, tiêu diệt lực lượng bộ binh tùng thiết, chia cắt giữa bộ binh với xe tăng.
Thực tế chiến đấu ở Bình Long là một minh chứng rất cụ thể cho trường hợp này. Trong quá trình đột phá chọc thủng lớp vỏ cứng ở ngoại ô, hầu hết bộ binh đã bị thương vong bởi bom pháo cũng như hỏa lực bắn thẳng.

Khả năng phòng vệ yếu kém của xe tăng M1A1M Abram, khi liên tiếp bị đốn hạ ở Iraq bằng tên lửa chống tăng và súng phóng lựu do Nga, Trung Quốc sản xuất.
Khả năng phòng vệ yếu kém của xe tăng M1A1M Abram, khi liên tiếp bị đốn hạ ở Iraq bằng tên lửa chống tăng và súng phóng lựu do Nga, Trung Quốc sản xuất.
Vì vậy, khi vào nội đô hầu như trên tất cả các hướng chỉ còn các xe tăng “đơn thương độc mã” không có bộ binh đi cùng.
Lính VNCH sau lúc đầu hốt hoảng đã lấy lại được tinh thần và phục kích trong các ngõ hẻm, trên ban công nhà tầng dùng M72 bắn vào xe tăng ở khoảng cách rất gần nên hiệu suất rất cao.
Đường sá trong đô thị thường thẳng, nhiều điểm giao cắt nhưng cũng hẹp nên xe tăng khó triển khai đội hình chiến đấu tối ưu, thường chỉ sử dụng được đội hình hàng dọc. Với đội hình này xe tăng rất khó phát huy hỏa lực diệt mục tiêu cũng như chi viện hỏa lực cho nhau.
Đây là tình huống thường gặp trong tác chiến ở đô thị. Thậm chí ở Grôzny có đoàn xe của quân Nga bị phiến quân bắn cháy xe đi đầu và đi cuối, thực hiện “chặn đầu, khóa đuôi” rồi lần lượt bắn hạ các xe còn lại, tiêu diệt gọn cả đoàn xe trên một đoạn đường phố.
Tầm quan sát của các thành viên xe tăng nhìn chung là hạn chế, khó phát hiện được đối phương ẩn nấp trong các ngõ hẻm, trong các tầng cao v.v... Khi phát hiện được thì cũng khó tiêu diệt vì góc bắn của pháo và súng máy không thể nhắm tới.
Từ những bài học thực tế trên, các nhà quân sự cũng đã đề ra những giải pháp cần thiết để sử dụng hiệu quả nhất lực lượng xe tăng nói riêng và TTG nói chung, đồng thời hạn chế đến mức thấp nhất tổn thất khi tác chiến ở đô thị.

Trung đoàn BBCG 102 - Sư đoàn 308.
Trung đoàn BBCG 102 - Sư đoàn 308.
Điểm mấu chốt của các giải pháp này là “Tăng cường tai mắt cho xe tăng. Không để xe tăng bị bất ngờ”. Cụ thể là:
Hiệp đồng chặt chẽ giữa xe tăng với BB, lấy BB làm tai mắt và lực lượng bảo vệ ở cự ly gần cho xe tăng. Nhiệm vụ của lực lượng BB (hoặc BBCG) tùng thiết xe tăng là phải kịp thời phát hiện các toán diệt tăng cơ động và tiêu diệt chúng.
Những trường hợp cần thiết thậm chí phải dừng xe lại cho BB vượt lên trước làm nhiệm vụ “tảo thanh” rồi xe tăng mới tiếp tục tiến.
Tăng cường tác chiến liên hợp giữa nhiều lực lượng, nhiều quân binh chủng như pháo phòng không, máy bay trực thăng...  để nhanh chóng phát hiện và tiêu diệt những đối tượng nguy hiểm đối với xe tăng.
Về phía xe tăng cũng cần nghiên cứu tăng cường khả năng quan sát cho các thành viên, đồng thời tăng cường khả năng bảo vệ sườn xe, nóc xe bằng các biện pháp khác nhau.
Nguồn: oha.vn/quan-su/tac-chien-xe-tang-trong-do-thi-chua-bao-gio-de-dang-20160116123055927.htm