Thứ Bảy, 19 tháng 5, 2018

TRẬN KỊCH CHIẾN GIỮA NHỮNG XE TĂNG, THIẾT GIÁP DO MỸ CHẾ TẠO Ở CẦU BÔNG

Trận kịch chiến giữa những xe tăng Mỹ chế tạo ở cầu Bông: Đại quân thẳng tiến về Sài Gòn
Xe tăng chiến lợi phẩm do Mỹ sản xuất mà QGP thu được đã lập công lớn cho đại quân tiến về giải phóng Sài Gòn.

Cầu Bông nằm trên QL22, huyết mạch nối Sài Gòn-Tây Ninh và cũng là đường mà cánh quân Tây Bắc sẽ phải vượt qua khi tiến về Sài Gòn. Vì vậy, nếu để địch đánh sập thì sẽ là tai họa.

Chính vì lẽ đó, Bộ Tư lệnh chiến dịch Hồ Chí Minh đã giao cho lực lượng đặc công chiếm giữ cầu. Tuy nhiên, quân địch quá mạnh và nguy cơ cầu bị địch phá hủy đã hiện hữu.
Trước tình hình đó, Bộ Tư lệnh Binh đoàn Tây Nguyên đã trực tiếp giao nhiệm vụ cho Đại đội xe tăng 9 của Lữ đoàn 273 nhanh chóng cơ động chiếm giữ và bảo vệ bằng được cây cầu này.
Lợi thế không nhỏ của dàn xe chiến lợi phẩm
Đại đội xe tăng 9, Lữ đoàn xe tăng 273 do Đại đội trưởng Đoàn Sinh Hưởng (sau này là Trung tướng, Tư lệnh Quân khu 4) chỉ huy. Đây là đơn vị đã sử dụng xe chiến lợi phẩm tham gia chiến đấu giải phóng thị xã Tuy Hòa.
Sau khi lập công xuất sắc trong trận đánh Tuy Hòa, đơn vị đã có cú lật cánh ngoạn mục hơn 500 km về tập kết tại Bến Sủi, Lộc Ninh - cách Sài Gòn khoảng 100 km- để chuẩn bị tham gia chiến dịch Hồ Chí Minh. Tuy nhiên, do cơ động gấp gáp, trình độ sử dụng và sửa chữa xe chiến lợi phẩm của bộ đội phần nào còn hạn chế nên chỉ đưa được 7 xe đến đích.
Trận kịch chiến giữa những xe tăng Mỹ chế tạo ở cầu Bông: Đại quân thẳng tiến về Sài Gòn - Ảnh 1.
Xe tăng hạng nhẹ M41 Walker Bulldog chiến lợi phẩm của Quân đội Nhân dân Việt Nam.
Tại vị trí tập kết chiến dịch, trong lúc cán bộ chỉ huy các cấp đi trinh sát nắm địch thì cán bộ chiến sĩ ở nhà tập trung bảo dưỡng, củng cố xe pháo, vũ khí và huấn luyện bổ sung. Với chủ trường "quân cốt tinh, không cốt nhiều", cán bộ chiến sĩ Đại đội XT 9 đã dồn dịch, lắp ghép từ 7 xe thành 4 xe có chất lượng tốt và đầy đủ cơ số đạn để tham gia chiến đấu.
Đêm 28.4.1975, khi đang chuẩn bị tiến công căn cứ Đồng Dù, Đại đội XT 9 nhận lệnh: "Bằng mọi giá phải chiếm giữ và bảo vệ bằng được Cầu Bông để tạo điều kiện cho đại quân cơ động về Sài Gòn!". Với tinh thần chấp hành nghiêm chỉnh mọi mệnh lệnh của cấp trên, đại đội nhanh chóng lên đường với tốc độ cao nhất.
Ngoài việc không có người dẫn đường, khó khăn lớn nhất đặt ra trước mắt cán bộ chiến sĩ Đại đội XT 9 là đoạn đường từ vị trí tập kết chiến dịch đến mục tiêu còn khá xa, phải vượt qua nhiều đồn bốt và khu vực còn nằm trong vòng kiểm soát của quân địch.
Tuy nhiên, trong điều kiện đó lợi thế của xe chiến lợi phẩm đã phát huy tác dụng cao độ. Trong màn đêm mông lung, mờ ảo hình dáng kềnh càng và tiếng nổ đặc trưng của động cơ các xe tăng M48, M41 dường như đã đánh lừa được các đồn bốt địch dọc đường.
Thậm chí, có một toán quân Việt Nam cộng hòa (VNCH) còn ra vẫy xe: "Có về Sài Gòn cho bọn tao về với!". Và chỉ đến khi những quả đạn bi cùng những khẩu đại liên lên tiếng thì chúng mới biết mình nhầm thì đã muộn.
Nhờ vậy, 8 giờ sáng ngày 29.4.1975 Đại đội XT 9 đã có mặt tại Cầu Bông.
Trận kịch chiến giữa những xe tăng Mỹ chế tạo ở cầu Bông: Đại quân thẳng tiến về Sài Gòn - Ảnh 2.
Đoàn xe tăng Quân giải phóng đi tới đâu, người dân Sài Gòn túa ra tới đó. Ảnh tư liệu
Trận kịch chiến giữa những chiếc xe cùng do Mỹ chế tạo
Theo kế hoạch của Bộ Tư lệnh chiến dịch thì đã có một phân đội đặc công đánh chiếm và giữ Cầu Bông. Tuy nhiên, có lẽ do thấy lực lượng ta ít nên phía VNCH đã phản công và chiếm lại được cầu. Nếu không chiếm lại ngay rất có thể chúng sẽ phá cầu.
Nhận định tình hình như vậy nên trong khi bọn địch phòng ngự trên cầu còn đang bán tín, bán nghi không biết mấy chiếc xe tăng kia là quân bên nào thì cả 4 xe của Đại đội XT 9 đã đồng loạt nổ súng. Bị bất ngờ và quá hoảng loạn, quân địch vội bỏ chạy tháo thân.
Trận kịch chiến giữa những xe tăng Mỹ chế tạo ở cầu Bông: Đại quân thẳng tiến về Sài Gòn - Ảnh 3.
Đúng lúc đó, phía bên kia cầu một đoàn xe thiết giáp bao gồm 24 chiếc M113 xuất hiện. Đây chính là một bộ phận của Lữ đoàn thiết kỵ 4 đang cơ động về Sài Gòn. Chắc đã được số bộ binh phòng ngự trên cầu thông báo tình hình nên cả đoàn xe vừa chạy vừa bắn như vãi đạn về phía các xe của Đại đội 9.
Trước tình hình đó, Đại đội trưởng Đoàn Sinh Hưởng ra lệnh chuyển sang đội hình phòng ngự gấp và trận kịch chiến giữa 24 chiếc M113 cùng 2 chiếc M48, 2 chiếc M41 bắt đầu.
Với lợi thế về sức mạnh hỏa lực của pháo 90 mm và 76 mm so với đại liên M50 và một số khẩu pháo không giật 76 mm gắn trên xe M113, Đại đội trưởng Đoàn Sinh Hưởng lệnh cho xe của chính trị viên Huỳnh Rịch bắn chiếc đi cuối đội hình, 2 xe của Trương Công Đạo và Nguyễn Văn Hổ bắn vào giữa đội hình, còn xe của anh diệt chiếc đi đầu. Chỉ sau một loạt bắn, 4 chiếc M113 đã trở thành 4 bó đuốc.
Bị đánh chặn đầu, lại bị khóa đuôi và đánh cả vào khúc giữa nên đội hình quân địch rối loạn. Một số chiếc tản ra ruộng lúa hai bên đường lợi dụng địa hình để đánh trả. Tuy nhiên, ngoại trừ một phát đạn pháo không giật làm xe đại đội trưởng Hưởng bay mất khẩu 12, 7 mm trên tháp pháo, còn lại chúng hoàn toàn chịu trận trước hỏa lực mãnh liệt của các cỗ pháo xe tăng.
Sau khi 8 xe nữa bị tiêu diệt thì quân địch hoàn toàn hoảng loạn, chúng bỏ xe lại đấy và chạy tuốt về phía sau. Hưởng cho đơn vị lên chiếm cầu và thu giữ 12 xe còn lại.
Trận kịch chiến giữa những xe tăng Mỹ chế tạo ở cầu Bông: Đại quân thẳng tiến về Sài Gòn - Ảnh 4.
Trong ảnh là một chiếc xe tăng hạng nhẹ K-63-85 giữa nhân dân Sài Gòn. Ảnh tư liệu.

Nhiệm vụ đánh chiếm Cầu Bông đã được Đại đội XT 9 hoàn thành xuất sắc, góp phần không nhỏ vào thắng lợi của cánh quân hướng Tây Bắc đánh vào Sài Gòn. Thế mới biết xe gì cũng chỉ là quan trọng, còn quyết định chính là bản lĩnh của những người sử dụng chúng.Đến lúc đó các anh mới biết còn 2 chiến sĩ đặc công bị thương nặng vẫn nằm dưới gầm cầu. Các anh lập tức cấp cứu và băng bó cho đồng đội. Các chiến sĩ đặc công cho biết, do lực lượng quá chênh lệch họ không thể giữ được cầu, nếu xe tăng Đại đội 9 không tới kịp thời chắc chắn họ sẽ hy sinh hết.
Ghi chú: Bài có sử dụng một số tư liệu trong cuốn "Những tháng ngày đẹp nhất"- Hồi ký của Trung tướng Đoàn Sinh Hưởng, NXBQĐND 2012.

Thứ Năm, 17 tháng 5, 2018

SÁT THỦ KHÔNG BIẾT SỢ CỦA NGA- TỪ SIRYA TỚI QUẢNG TRƯỜNG ĐỎ

"Sát thủ không biết sợ" đặc biệt của Nga từ chiến trường Syria đến Quảng trường Đỏ

Trong tương lai không xa, các robot chiến đấu tự hành sẽ từng bước thay thế vai trò của người lính tại những vị trí nguy hiểm nhất. Robot Uran-9 của Nga dường như đang dẫn đầu.


Với sự phát triển như vũ bão của khoa học - công nghệ, con người đã chế tạo ra nhiều loại robot có thể thay thế nhân lực trong những công việc nguy hiểm như các robot chữa cháy, robot thám hiểm, robot làm việc trong điều kiện phóng xạ v.v...
Không dừng lại ở đó, các nhà kỹ thuật quân sự còn có tham vọng chế tạo những robot chiến đấu thực thụ, có thể thay thế được người lính trên chiến trường. Các cường quốc trên thế giới đã nhận ra sự lợi hại của trang bị này và đang dồn tiền bạc cũng như chất xám nhằm nhanh chóng làm chủ công nghệ và đã có những thành công nhất định.
Robot chiến đấu có những thành tố nào?
Cho đến nay, đã có nhiều mẫu robot chiến đấu được chế tạo và đem ra thử nghiệm. Về cơ bản, các loại robot này đều có hai thành tố chính:
Thiết bị tự hành: Đây là loại thiết bị có thể tự mình di chuyển qua nhiều loại địa hình phức tạp theo điều khiển từ xa hay tự động theo bản đồ số, có thể sử dụng bánh hơi, bánh xích hoặc hỗn hợp. Thiết bị được bọc giáp, có khả năng tự bảo vệ trước các loại bom đạn thông thường.
Trên đó là tích hợp các loại vũ khí trang bị có hỏa lực tối ưu đối với nhiệm vụ, mục tiêu sử dụng, đặc biệt là các thiết bị quan sát, cảm biến và truyền tin.
Sát thủ không biết sợ đặc biệt của Nga từ chiến trường Syria đến Quảng trường Đỏ - Ảnh 1.
Robot chiến đấu Uran-9.
Trung tâm chỉ huy, điều khiển: Là nơi lưu trữ bản đồ, thu nhận thông tin quan sát và ra lệnh điều khiển tới thiết bị tự hành cũng như các thiết bị gắn kèm trên đó. Bên cạnh đó là hệ thống truyền tin được đảm bảo an toàn bằng thuật toán mã hóa có độ an toàn rất cao. Trung tâm chỉ huy thường đặt ở vị trí an toàn, có thể đặt trên ô tô.
Nguyên lý làm việc cơ bản của robot chiến đấu có thể hoàn toàn tự động, bán tự động hoặc hỗn hợp.
Trong trường hợp hoàn toàn tự động, robot chạy theo đường đã được lập trình sẵn trên bản đồ số. Các thiết bị quan sát, cảm biến cho phép phát hiện đánh giá mục tiêu, phân biệt địch- ta và tự động sử dụng các loại vũ khí hiện có để tiêu diệt.
Ở chế độ bán tự động, các thiết bị quan sát, cảm biến từ robot sẽ truyền các thông tin về trung tâm chỉ huy. Tại đó, các kỹ thuật viên sẽ phân tích, đánh giá tình hình, đưa ra quyết định rồi truyền đạt lại cho robot thực hiện.
Còn ở chế độ hỗn hợp, một số công đoạn sẽ do robot tự động thực hiện, một số công đoạn sẽ do trung tâm chỉ huy điều hành. Tất nhiên, dẫu có ở chế độ tự động thì trung tâm chỉ huy vẫn có thể can thiệp được khi cần thiết.
Mặc dù đã đổ rất nhiều công sức, trí tuệ và tiền của vào công việc này song mục tiêu chế tạo được những robot chiến đấu hoàn chỉnh, có thể thay thế những người lính trên chiến trường vẫn là một mục tiêu xa vời.
Sát thủ không biết sợ đặc biệt của Nga từ chiến trường Syria đến Quảng trường Đỏ - Ảnh 2.
Robot chiến đấu Uran-9.
Từ chiến trường Syria đến Quảng trường Đỏ
Trong cuộc chạy đua chế tạo robot chiến đấu, Quân đội Nga đã đạt được nhiều tiến bộ vững chắc và tỏ ra có nhiều lợi thế. Một số robot của họ đã được thử nghiệm thành công và đem ra thực nghiệm trên chiến trường. Trong số đó, robot chiến đấu Uran-9 được coi là thành công nhất.
Một số tính năng cơ bản của Uran- 9 như sau:Uran-9 là sản phẩm của Công ty cổ phần 766 UPTK, Bộ Quốc phòng Nga. Dòng robot chiến đấu này được trang bị hỏa lực đủ để bắn hạ xe tăng của đối phương. Cơ cấu điều khiển thông minh, góc nâng và hạ nòng súng rộng cho phép Uran-9 phù hợp với tác chiến bất đối xứng trong môi trường đô thị.
Kích thước: Dài 5,1 m, rộng 2,53m, cao 2,5m. Nặng 10 tấn
Vũ khí bao gồm: 1 pháo chính 2A72 cỡ 30mm, 1 súng máy song song 7,62mm và 6 ống phóng đạn nhiệt áp Shmel-M có tầm bắn đến 1700mét, sức công phá tương đương đạn pháo cỡ 152mm.
Trong các nhiệm vụ đặc biệt, Uran-9 có thể trang bị đạn tên lửa chống tăng Ataka 9M120 để tấn công các mục tiêu tăng thiết giáp của đối phương ở khoảng cách 400 mét đến 6 km.
Bên cạnh đó, trên Uran-9 còn có 2 hệ thống tên lửa phòng không 9S846 Strelets MANPADS (mỗi hệ thống lắp 3 quả tên lửa 9K33 Igla).
Sát thủ không biết sợ đặc biệt của Nga từ chiến trường Syria đến Quảng trường Đỏ - Ảnh 4.
Hệ thống vũ khí, trang bị trên robot Uran-9.
Thân xe được bọc giáp có khả năng chống vũ khí cá nhân. Xe sử dụng khung gầm bánh xích cho phép di chuyển trên nhiều địa hình khác nhau. Động cơ diesel đa nhiên liệu đạt tốc độ tối đa 35 km/h. Tầm hoạt động hàng trăm km.
Uran-9 có thể phát hiện mục tiêu từ khoảng cách 6 km vào ban ngày và 3 km vào ban đêm nhờ được trang bị hệ thống cảm biến tinh vi, trong đó có hệ thống báo động laser, thiết bị phát hiện, nhận dạng và bám mục tiêu.
Hệ thống cảm biến đa phổ cho phép Uran-9 tác chiến trong mọi điều kiện chiến trường kể cả trong khói bụi và sương mù. Toàn bộ hệ thống trang bị đều được mô-đun hóa để thay thế nhanh chóng phù hợp với nhiệm vụ.
Theo dự định của nhà chế tạo- tất nhiên có tham khảo ý kiến các nhà quân sự - Uran-9 được thiết kế tác chiến theo phân đội, mỗi phân đội Robot Uran-9 gồm 2 phương tiện chiến đấu (một phương tiện làm nhiệm vụ trinh sát, đơn vị còn lại trang bị hỏa lực mạnh để tấn công).
Sát thủ không biết sợ đặc biệt của Nga từ chiến trường Syria đến Quảng trường Đỏ - Ảnh 5.
Robot Uran-9
Theo một số nguồn tin đáng tin cậy, Uran- 9 đã được biên chế vào quân đội Nga năm 2017 và đã được đưa sang thực nghiệm tại chiến trường Syria. Một số đoạn vdeo clip dã cho thấy hình ảnh Uran- 9 tác chiến rất uy lực trên chiến trường. Đặc biệt, vũ khí nhiệt áp Shmel-M tỏ ra rất hiệu quả khi tiến công địch trong đô thị.
Bọc thép toàn thân, được vũ trang mạnh mẽ với súng máy và tên lửa, hệ thống cảm biến có thể quan sát toàn cảnh chiến trường và đặc biệt là không biết sợ hãi, đó là những hình ảnh về robot chiến đấu Quân đội Nga đang sử dụng.
Trong khi các robot đang chiến đấu trên chiến trường, thì việc chỉ huy nó được thực hiện ở một vị trí an toàn trong sở chỉ huy. Đây có thể chính là bộ mặt của Quân đội Nga trong tương lai.
Độ chính xác của nguồn tin chưa được kiểm chứng song Uran-9 đã vinh dự có mặt trong cuộc duyệt binh mừng Chiến thắng ngày 9.5.2018 vừa qua trên Quảng trường Đỏ để giới thiệu với toàn thế giới.
Tất nhiên, nếu không đạt hiệu quả chiến đấu cao, nó sẽ không bao giờ vinh dự có mặt tại đây!
Current Time0:10
/
Duration11:07
Auto
Lễ duyệt binh Chiến thắng 9/5/2018 (Phần 2)

Thứ Tư, 16 tháng 5, 2018

LIÊN LẠC VIÊN 18 TUỔI "BẠO GAN" CHỈ HUY CẢ ĐẠI ĐỘI- CHUYỆN KHÓ TIN MÀ THẬT

Liên lạc viên 18 tuổi "bạo gan" chỉ huy đại đội đánh bại 2 tiểu đoàn Mỹ: Chuyện khó tin!
Lính Mỹ trong Chiến tranh Việt Nam.

"Trong chiến tranh, chuyện gì cũng có thể xảy ra" là câu châm ngôn khá phổ biến và chuyện một chiến sĩ liên lạc bỗng đứng ra chỉ huy cả đại đội chiến đấu cũng hoàn toàn có thể.


Đó chính là câu chuyện về Trung tướng Nguyễn Như Hoạt - nguyên chiến sĩ Đại đội 9, Tiểu đoàn 3, trung đoàn 48, Sư đoàn 320.
Nhanh nhẹn, linh hoạt nên được chọn làm liên lạc
Nguyễn Như Hoạt sinh ngày 2 tháng 9 năm 1950. Khi mới 17 tuổi, anh đã làm đơn tình nguyện nhập ngũ lên đường đánh Mỹ. Ngày 23 tháng 2 năm 1967, nguyện vọng của anh được chấp thuận.
Sau một thời gian huấn luyện tại Trung đoàn 586 tại Mai Sưu (Bắc Giang), Hoạt được điều về Đại đội 9, Tiểu đoàn 3, Trung đoàn 48, Sư đoàn 320 thuộc Quân khu Tả Ngạn (Quân khu 3 ngày nay).
Cuối năm 1967, sư đoàn của Hoạt nhận lệnh đi chiến trường. Theo ý định của trên, Sư đoàn 320 sẽ chiến đấu trên cánh Đông của Mặt trận Đường 9 - Khe Sanh. Địa bàn tác chiến chủ yếu ở phía đông Quảng Trị với nhiệm vụ chủ yếu là ngăn chặn con đường tiếp vận từ cảng Cửa Việt lên Khe Sanh, phối hợp với chiến trường chính ở Khe Sanh.
Liên lạc viên 18 tuổi bạo gan chỉ huy đại đội đánh bại 2 tiểu đoàn Mỹ: Chuyện khó tin! - Ảnh 1.
Lính Mỹ ở Khe Sanh.
Giáp Tết Mậu Thân 1968, đơn vị của Hoạt nhận lệnh cơ động vượt sông Bến Hải vào chuẩn bị tham gia trận tiến công chi khu quân sự Cam Lộ. Vị trí tập kết của đại đội anh tại "Đồi không tên" dưới chân núi Cù Đinh - nơi Anh hùng Bùi Ngọc Đủ đã cùng tiểu đội đánh lui hàng chục đợt tiến công của một tiểu đoàn quân Mỹ tháng 2 năm 1967.
Đây là một vùng đồi núi khô cằn, chủ yếu là lau le và ít lùm cây bụi lúp xúp. Giữa mùa khô nên các con suối quanh đó đều cạn khô và đơn vị của anh rơi vào tình trạng thiếu nước nghiêm trọng. Nếu không tìm được nguồn nước sẽ ảnh hưởng không nhỏ đến khả năng hoàn thành nhiệm vụ.
Liên lạc viên 18 tuổi bạo gan chỉ huy đại đội đánh bại 2 tiểu đoàn Mỹ: Chuyện khó tin! - Ảnh 2.
Trung tướng Nguyễn Như Hoạt.
Mặc dù chỉ là một chiến sĩ mới chưa đầy 1 tuổi quân nhưng với óc phán đoán nhanh nhạy và khả năng suy luận hợp lý, Nguyễn Như Hoạt đã tìm được nguồn nước cho đơn vị mình sử dụng. Thấy người chiến sĩ mới nhưng có tư chất thông minh, linh hoạt như vậy, Ban chỉ huy đại đội đã quyết định chọn anh lên làm liên lạc.
Trên cương vị mới này, chiến sĩ liên lạc Nguyễn Như Hoạt đã phát huy khả năng của mình giúp cho các đồng chí trong Ban chỉ huy đại đội hoàn thành nhiệm vụ lãnh đạo, chỉ huy đơn vị trong chiến dịch Đường 9 - Khe Sanh.
Trận đánh để đời, chiến sĩ liên lạc "bạo gan" chỉ huy đại đội
Sau khi đợt 1 cuộc Tổng tiến công vào các thành phố, thị xã toàn miền Nam của ta kết thúc, quân Mỹ đã tăng cường lực lượng rất mạnh tới cụm cứ điểm Khe Sanh.
Các tướng lĩnh của Mỹ đánh giá rất cao vai trò cụm cứ điểm này và coi nó như một Điện Biên Phủ thứ hai. Chúng tăng cường lực lượng, phương tiện tới đây hòng tiêu diệt một số đơn vị chủ lực của Quân đội nhân dân Việt Nam.
Sư đoàn 320 vẫn tiếp tục chiến đấu ở cánh Đông của Quảng Trị với nhiệm vụ tiêu diệt địch, đồng thời ngăn chặn sự tiếp tế của Mỹ lên căn cứ Khe Sanh. Trong đó, Trung đoàn 64 sẽ tổ chức đánh chặn giao thông trên đường 9, còn Trung đoàn 52 và Tiểu đoàn 3 của Trung đoàn 48 sẽ phối hợp đánh chặn đường vận tải thủy từ cảng Cửa Việt lên Đông Hà.
Liên lạc viên 18 tuổi bạo gan chỉ huy đại đội đánh bại 2 tiểu đoàn Mỹ: Chuyện khó tin! - Ảnh 3.
Pháo binh Mỹ ở Khe Sanh.
Sông Cửa Việt là hợp lưu của hai con sông Thạch Hãn và sông Hiếu nên khá rộng và là con đường tiếp tế chủ yếu cho căn cứ Khe Sanh qua trạm trung chuyển Đông Hà. Để bảo vệ con đường vận tải quan trọng này, quân Mỹ bố trí hai tiểu đoàn lính thủy đánh bộ (LTĐB) có cả xe tăng, xe bọc thép ở khu vực Mai Xá Chánh phía bắc sông Cửa Việt.
Thường thường chúng tung quân ra lục soát, bảo đảm an ninh dọc theo bờ sông. Khi có tàu vận tải chạy trên sông chúng sẽ hộ tống trên bờ. Ngoài ra, còn một lực lượng nữa của quân Việt Nam cộng hòa (VNCH) tại Đông Hà sẵn sàng hỗ trợ cho chúng.
Để hoàn thành nhiệm vụ trên giao, Trung đoàn 52 bố trí một số "chốt" tại khu vực Xóm Soi, Thượng Độ, Đại Độ... để chặn đánh các đoàn tàu vận tải trên đoạn sông này cũng như tiêu diệt lực lượng hộ tống trên bờ của địch.
Tiểu đoàn 3, Trung đoàn 48 làm lực lượng cơ động, thực hiện chiến thuật "vận động tiến công kết hợp chốt", sẵn sàng đánh địch để hỗ trợ, bảo vệ các chốt của Trung đoàn 52.
Bố trí của Tiểu đoàn 3 như sau: Sở chỉ huy tiểu đoàn ở Vinh Quang Thượng, Đại đội 10 bố trí tại Vinh Quang Hạ, Đại đội 11 bố trí tại làng Kỳ Trúc, Đại đội hỏa lực 12 bố trí tại khoảng giữa hai làng Vinh Quang Thượng và Vinh Quang Hạ, còn Đại đội 9 của Nguyễn Như Hoạt bố trí ở xóm Đồng Hoang. Khoảng cách từ đó đến các chốt tiền tiêu dao động từ 2,5 đến 4 km.
Liên lạc viên 18 tuổi bạo gan chỉ huy đại đội đánh bại 2 tiểu đoàn Mỹ: Chuyện khó tin! - Ảnh 4.
Quân giải phóng trong cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu thân 1968. Ảnh tư liệu.
Trong các ngày 1 và 2 tháng 5 năm 1968, các đơn vị này đã thực hiện đúng ý định của trên, bắn cháy 4 tàu, bắn bị thương 2 tàu, đánh thiệt hại nặng 2 tiểu đoàn LTĐB, tiêu diệt hàng trăm tên Mỹ trong đó có một Trung tá Tiểu đoàn trưởng.
Trong trận đánh ngày 2.5, Chính trị viên Đại đội 9 Lê Xuân Thu bị thương nặng phải về tuyến sau điều trị. Chỉ huy đại đội bây giờ là Quyền đại đội trưởng Nguyễn Văn Yêm.
Cay cú vì thất bại, trong các ngày 3 và 4 tháng 5, quân Mỹ đã cho ném bom hủy diệt các ngôi làng Thượng Độ, Đại Độ, Đình Tổ...- nơi có trận địa chốt của Trung đoàn 52. Và ngày 5 tháng 5, một tiểu đoàn LTĐB Mỹ với sự chi viện của máy bay, xe tăng mở cuộc tiến công vào xóm Đồng Hoang, nơi Đại đội 9 của Nguyễn Như Hoạt đứng chân.
Đồng Hoang là một xóm nhỏ có chừng hai chục nóc nhà đứng chơ vơ giữa đồng, xung quanh là những lũy tre gai dày bao bọc. Địa hình bốn phía là đồng lúa bằng phẳng đang vào mùa lúa chín rất thuận lợi cho bên tiến công triển khai đội hình.
Liên lạc viên 18 tuổi bạo gan chỉ huy đại đội đánh bại 2 tiểu đoàn Mỹ: Chuyện khó tin! - Ảnh 5.
Trung tướng Nguyễn Như Hoạt bên tượng đài chiến tích Thành cổ Quảng Trị. Ảnh: Nguyễn Khắc Nguyệt.
Sau một trận pháo kích dữ dội từ Hạm đội 7 và các trận địa pháo xung quanh dội vào và một trận oanh tạc trực tiếp của không quân Mỹ, khói lửa từ xóm Đồng Hoang bốc lên nghi ngút, các lũy tre quanh xóm tơi tả, nhiều khóm bị bật cả gốc lên. Đúng 9 giờ sáng trận tiến công vào Đồng Hoang bắt đầu.
Được sự chi viện của hỏa lực xe tăng, hàng trăm tên LTĐB Mỹ với trang bị từ đầu đến chân hùng hổ tiến vào xóm Đồng Hoang những tưởng như vào chỗ không người. Tuy nhiên, chúng không thể ngờ sau trận pháo kích dữ dội kéo dài hàng tiếng đồng hồ, những người lính của Đại đội 9 vẫn đứng vững và đã chặn đứng cuộc tiến công của chúng.
Liên lạc viên 18 tuổi bạo gan chỉ huy đại đội đánh bại 2 tiểu đoàn Mỹ: Chuyện khó tin! - Ảnh 6.
Dưới sự chỉ huy của quyền đại đội trưởng Nguyễn Văn Yêm, cán bộ chiến sĩ Đại đội 9 đã bắn cháy 1 xe tăng, 1 xe bọc thép M113, tiêu diệt hàng chục tên địch buộc chúng phải lui lại củng cố đội hình.
Sau một thời gian xốc lại đội hình và dùng hỏa lực của xe tăng bắn trực tiếp vào tiền duyên phòng ngự, quân Mỹ bắt đầu đợt tiến công thứ hai. Đại đội 9 vẫn chiến đấu ngoan cường, bắn cháy thêm 2 xe tăng và xe bọc thép, hàng chục tên LTĐB nữa bị diệt buộc chúng phải dừng lại lần nữa.
Tuy nhiên về phía Đại đội 9 cũng có những tổn thất nặng nề. Quyền đại đội trưởng Yêm hy sinh, các cán bộ trung đội người hy sinh, người thì bị thương nặng. Toàn đại đội chỉ còn khoảng 20 tay súng.
Trong khi đó, quân địch lại tiếp tục dùng hỏa lực đánh mạnh vào trận địa của đại đội và khu vực xung quanh. Đồng thời, hàng chục chiếc trực thăng liên tục đáp xuống bổ sung thêm 1 Tiểu đoàn kỵ binh bay vào lực lượng tiến công.
Sau khi được bổ sung lực lượng, quân Mỹ tổ chức tiến công lần thứ ba. Trong khi đó, tại Đại đội 9 các sĩ quan chỉ huy đã hy sinh và bị thương hết.
Liên lạc viên 18 tuổi bạo gan chỉ huy đại đội đánh bại 2 tiểu đoàn Mỹ: Chuyện khó tin! - Ảnh 7.
Lính Mỹ ở Cửa Việt.
Tình thế hết sức cấp bách. Liên lạc viên Nguyễn Như Hoạt trong quá trình chuẩn bị chiến đấu luôn đi sát các cán bộ đại đội đã nắm được phương án chiến đấu nên một mặt đứng ra chỉ huy đơn vị chiến đấu, một mặt gọi điện báo cáo cấp trên và xin chi viện.
Khi quân địch đột nhập được vào hướng phòng ngự của Trung đội 3, Hoạt chỉ huy các chiến sĩ nuôi quân, thông tin của "xê bộ" ra tăng cường phản kích, đồng thời cho Trung đội 2 xuất kích đánh vào sườn quân địch. Đợt tiến công thứ ba lại bị chặn đứng, toàn bộ thương binh được bảo vệ an toàn.
Sau khi sử dụng hỏa lực đánh vào trận địa và củng cố lực lượng, quân Mỹ tổ chức tiến công lần thứ tư. Hoạt chỉ huy đại đội bám từng tấc đất giữ vững trận địa. Trong lúc đó, Đại đội 10 và Đại đội 11 đã cơ động đến đánh vào phía sau và bên sườn lực lượng tiến công.
Giữa lúc quân Mỹ đang lúng túng đối phó, Hoạt cho đại đội xuất kích đánh vỗ mặt quân địch. Trận chiến đấu diễn ra quyết liệt. Từng nhóm nhỏ chiến sĩ ta đánh quần lộn với quân Mỹ trên cánh đồng lúa chín. Hai chiếc trực thăng bị bắn cháy, lửa từ xác hai chiếc máy bay lan ra cánh đồng lúa đang chín làm khói lửa ngút trời.
Liên lạc viên 18 tuổi bạo gan chỉ huy đại đội đánh bại 2 tiểu đoàn Mỹ: Chuyện khó tin! - Ảnh 8.
Trục cánh quạt trực thăng ở Đồng Hoang. Ảnh: Nguyễn Khắc Nguyệt.
Sau trận đánh, chiến sĩ liên lạc Nguyễn Như Hoạt được tặng thưởng Huân chương Chiến công hạng Nhất và bổ nhiệm chức vụ trung đội trưởng. Năm 1970, Nguyễn Như Hoạt được tuyên dương Anh hùng LLVTND khi mới tròn 20 tuổi.Khiếp sợ trước tinh thần dũng cảm của bộ đội ta, binh sĩ Mỹ buộc phải chấp nhận lui quân để lại trận địa gần chục xác xe tăng, xe thiết giáp, 2 máy bay trực thăng đang rừng rực cháy cùng hàng chục xác lính.
Sau hơn 40 năm phục vụ trong quân đội, ông nghỉ hưu với quân hàm Trung tướng khi đang làm Giám đốc Học viện Quốc phòng. Xóm Đồng Hoang - nơi diễn ra trận kịch chiến đã được tỉnh Quảng Trị công nhận là Di tích lịch sử kháng chiến.
Tròn 50 năm đã trôi qua kể từ trận đánh đặc biệt ấy song câu chuyện người chiến sĩ liên lạc "bạo gan" chỉ huy đại đội chiến đấu đánh bại 2 tiểu đoàn quân Mỹ vẫn được lưu truyền như một huyền thoại về những người chiến sĩ Quân đội nhân dân Việt Nam Anh hùng.